Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 729

Chương 729: Chó nịnh nọt

 

Lần này thật là bất cứ giá nào.

“Không được.”

Tần Viện tâm một cái chớp mắt trầm xuống, cô sớm biết tới cầu Thịnh Dạng sẽ vô dụng, chính là cô không cam lòng, cô quá muốn đi.

Thịnh Dạng nhìn cô, tiện đà lần thứ hai mở miệng, “Chuyện này không phải ta có thể quyết định, ngươi muốn đi tìm Hiệu trưởng Liêu, xem hắn nói như thế nào.”

Tần Viện đột nhiên ngẩng đầu lên, Thịnh Dạng thật ra cũng chỉ cho cô một con đường, chính là giây lát, cô đôi mắt lại tối xuống.

Hiệu trưởng Liêu? Cô giống như không có điện thoại Hiệu trưởng Liêu a.

“Cho.” Thịnh Dạng viết tờ giấy đưa cho cô, Tần Viện một giây đảo qua đếm một lần, số di động mười một số, thật đúng là đúng, không sai chút nào, nhưng Thịnh Dạng như thế nào sẽ có số của Hiệu trưởng Liêu?

“Tin hay không tùy ngươi.” Thịnh Dạng ném xuống những lời này liền tiếp tục làm chuyện của mình.

Tần Viện thấy mình cũng không có lựa chọn khác, chỉ có thể nửa tin nửa ngờ gọi dãy số.

***

Ba ngày sau, một chiếc xe buýt xuất hiện ở cửa đại học đế đô, Hiệu trưởng Liêu cũng có mặt, cùng Quý Khánh Minh và giáo viên đứng ở cửa chờ đợi.

Trên mặt Hiệu trưởng Liêu chưa từng có nhiều biểu tình, bộ dáng việc công xử theo phép công.

Cửa xe buýt mở ra, một ông già tóc bạc râu quai nón dẫn đầu đi xuống, mang theo dáng người cố hữu của người da trắng, thân hình cao lớn, chi dưới mập mạp, vòng eo thực thô, đường nét trên khuôn mặt lại rất thâm thúy, tóc vàng mắt xanh, mũi cao, hắn mang mắt kính tròn màu bạc, chung quanh mắt kính có một vòng dây xích, đúng là giáo sư Wilson năm trước bên Đại học IVy League mang đội.

Đừng nhìn hắn dáng vẻ mập mạp, cười tủm tỉm, bộ dáng đôn hậu hiền lành, thật ra âm nhất chính là hắn, cũng vì có giáo sư như vậy mang đội, cho nên học sinh cấp dưới mới không kiêng nể gì như vậy.

Hắn mới vừa xuống xe, tùy ý thoáng nhìn, mặt đầy nụ cười mà dùng tiếng Anh nói, “Nơi này nhìn qua không có gì thay đổi a.”

Hiệu trưởng Liêu lạnh mặt, “Giáo sư Wilson, ta biết ngươi biết nói tiếng Trung, nếu tới, vẫn là nhập gia tùy tục đi.”

“Như thế nào? Hiệu trưởng Liêu, ngươi tiếng Anh không tốt?”

Hiệu trưởng Liêu còn không có phát tác, một bên Quý Khánh Minh dẫn đầu dùng tiếng Anh cùng Wilson lên tiếng chào hỏi, “Giáo sư Wilson, đã lâu không gặp.”

Hiệu trưởng Liêu không nhịn được trừng hắn một cái, Quý Khánh Minh lộ vẻ vô tội, người ta đường xa mà đến, chúng ta ít nhiều nên có chút phong phạm nước lớn đi.

Hắn dùng ánh mắt cùng Hiệu trưởng Liêu giải thích xong, tận lực làm được hai bên trấn an hảo, tiện đà liền đi ra phía trước, cùng Wilson bắt tay, “Chủ biên BIO Austin tiên sinh gần đây thế nào? Chờ ngài trở về, thay ta hướng vấn an hắn.”

Hiệu trưởng Liêu trong lúc nhất thời cũng không biết nói cái gì, Quý giáo sư này, lúc trước hắn chỉ cho rằng hắn có dã tâm lớn, chỉ vì cái trước mắt mà thôi, hiện tại phát hiện hắn cũng thực phân không rõ trái phải.

Hắn muốn làm làm chủ nhiệm viện? A, tính cách như vậy, chỉ sợ còn kém thật sự xa lắm.

Chờ giáo sư thật lâu, những học sinh Đại học IVy League mới sôi nổi xuống xe, ánh mắt không kiêng nể gì mà đảo qua, không giống như là tới thăm hỏi, mà như là tới dạo vườn rau.

Học sinh người da trắng chiếm đa số, nhưng người da đen cũng có, bởi vì Đại học IVy League, cũng chính là liên minh Ivy League, vốn là một đại học hỗn hợp, ở vùng Đông Bắc nước Mỹ, loại người nào cũng có, người da đen thể lực tốt hơn, cũng sẽ làm học sinh năng khiếu tiến vào.

Quý Khánh Minh muốn quá nhiều, Hiệu trưởng Liêu nên có phong phạm vẫn phải có, vì thế chậm rãi nói, “Các vị đường xa mà đến, như vậy cũng mệt mỏi, ta mang các ngươi đi nhà ăn ăn cơm trước, sau đó sắp xếp chỗ ở.”

Hắn vẫn cứ kiên trì nói tiếng Trung, hắn biết nhóm người này, bất kể học sinh cũng vậy, giáo viên cũng vậy, đều nghe hiểu được tiếng Trung, thậm chí thành thạo, nếu không bên Đại học IVy League không có khả năng phái bọn họ tới.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *