Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1029
Chương 1029: Đường dây ngầm của viện nghiên cứu
Phía sau cô, Dịch Tuyển Thừa thấy cô tóc ướt dầm dề đều không có lau, vì thế liền rất tự nhiên cầm lấy khăn lông, lau tóc cho cô.
Thịnh Dạng cũng giống như con mèo nhỏ ngoan ngoãn, tùy ý hắn, ngày thường cô ranh giới cảm thực rõ ràng, cũng không phải người thích tiếp xúc thân mật cùng người khác, lại chỉ có hắn, có thể bước vào vùng đất riêng của cô.
Dịch Tuyển Thừa nhận thấy được ánh mắt bình thản của cô mang theo vài phần sắc bén, sau khi lau tóc xong, hắn nâng mặt cô lên, cô nhìn tinh tế, mặt cũng nhỏ, lớn cỡ bàn tay, nhưng khuôn mặt nhỏ nâng ở lòng bàn tay, mang theo cảm giác đong đưa đô đô, hắn mổ nhẹ môi cô một chút, nụ hôn này không mang theo bất cứ dục vọng gì.
Đôi mắt đào hoa chứa nụ cười, nhưng nụ cười chưa đạt đáy mắt, “Ai đắc tội với em?”
Đắc tội với tiểu quái vật, nếu cô lười giải quyết, hắn đều muốn quét sạch đến cùng cho cô.
Thịnh Dạng nghĩ nghĩ tới “Không bán hai giá” Lam Nhiên nói, đó cũng là tổ chức có tầm ảnh hưởng lớn bên lan tạp châu, cô thật cũng không phải sợ hãi, cũng chưa bao giờ cho rằng Dịch Tuyển Thừa sẽ sợ hãi, chỉ là mới đến đã gặp ngay địa đầu xà, cô cảm thấy đây là khiêu chiến, rất thú vị.
“Thế lực râu ria. Em có thể giải quyết.”
“Ừ, vậy thì tốt, nhưng thời gian kéo quá dài, nhất định phải nói với anh.”
Trong mắt Dịch Tuyển Thừa giấu giếm sát khí, hắn không biết, hắn muốn giết chính là hắn.
***
Hôm sau, viện nghiên cứu ——
Nghĩ đến ngày đó Chu Phi Dương nói với hắn, đã nhiều ngày trong lòng tổ trưởng vẫn cứ sợ hãi, còn may hắn không đi tìm viện trưởng, nhưng đồng thời kiêng kỵ và oán hận Thịnh Dạng càng sâu, cho rằng cô nặng tâm cơ, cố ý làm khó mình, ngáng chân mình.
Thân là cấp trên của cô, cô không những không lấy lòng nơi chốn thì thôi, còn ra nan đề cho mình?
Đã nhiều ngày, tổ trưởng cũng thông minh một chút, ngoài mặt ôn hòa ấm áp với Thịnh Dạng, nhưng ngầm ra hạng mục thực nghiệm cho cô càng ngày càng nhiều, càng ngày càng khó.
Hắn đang chờ một ngày cô mở miệng xin tha với mình!
Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, Thịnh Dạng không những không có lộ ra mặt nạ thống khổ, ngược lại rất có vài phần thú vị, mỗi một ngày đều giống như vui vẻ hơn một ngày trước.
Vẻ mặt lạnh nhạt của cô nhìn không ra, nhưng cô công việc lu bù lên động tác, lại như là thầm lộ ra cô vui sướng.
Tổ trưởng chết sống không tin, hắn ở chỗ này sắp mười năm, cũng không có thăng chức, nhưng nhìn thấy cũng nhiều tổ viên, còn chưa từng gặp qua một quải này.
Hắn cảm thấy đây là biểu hiện giả dối, cô cố ý mê hoặc mình, do đó từ bỏ ý tưởng tra tấn cô. Vì thế, hắn vẫn làm theo ý mình, tiếp tục cho Thịnh Dạng rất nhiều công việc, nhìn cô từng ngày càng thêm vui sướng bay lên.
Trong văn phòng Viện trưởng ——
Chu Như Sinh đang vuốt hổ phách trong lòng bàn tay, hổ phách tản ra ánh sáng trong vắt.
Bên trái văn phòng của hắn có một cánh cửa ngầm, cánh cửa ngầm ngoài một số rất ít người, không ai biết, nghe được tiếng gõ cửa ngầm, hắn hơi hơi nghiêm túc, nhưng vẫn không buông hổ phách trong tay, “Tiến vào.”
Một người đi vào, đứng ở ngược sáng, nơi đó lại không có ánh sáng nào, cho nên chỉ có thể thấy rõ ràng hình dáng đại khái, ngay cả mặt cũng không nhìn rõ.
Người này mỗi ngày đều sẽ báo cáo cho Chu Như Sinh mỗi một chuyện xảy ra với Thịnh Dạng, cho nên căn bản cũng sẽ không có ai biết Chu Như Sinh nhìn qua đối lạnh nhạt với Thịnh Dạng như thế, thật ta ngầm chú ý cô như vậy.
Nghe được cô biểu hiện, Chu Như Sinh nhịn không được cười cười, hắn biết cô thật sự nhiệt tình với nghiên cứu.
Hắn nhìn thực rõ ràng, tư chất của Thịnh Dạng thật ra còn tốt hơn lam nhiên năm đó, nhưng thiên tài còn chưa tính, cô còn nhiệt tình, nhiệt tình còn chưa tính, cô còn nỗ lực, cho nên xác thật là như một người được chọn tiếp nhận vị trí này.
Người nọ có chút không rõ, “Viện trưởng, ngài chú ý Thịnh Dạng như vậy là vì cái gì?”

