Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1024
Chương 1024: Trong mắt Thịnh Dạng nhà chỉ có bốn bức tường
Chờ lúc cô tỉnh lại, đã không biết qua bao lâu, trời đã tối.
Ý thức của cô vẫn không phải thực tỉnh táo, mơ màng hồ đồ hỏi Long Hiền, “Anh tiêm vào cho tôi cái gì?”
“Đừng nóng vội.” Long Hiền đưa cho cô một câu hỏi, “Trước hết cô nhìn xem cái này.”
Đồng Thấm suy nghĩ trong chốc lát, đau đầu muốn nứt, cô lẩm bẩm, giọng nói thực nhẹ, “Tôi làm không được.”
Long Hiền thở dài, “Lần đầu tiên, thất bại.”
Đồng Thấm chậm rãi ngồi dậy, “Rốt cuộc là cái gì?”
Long Hiền nhìn chăm chú vào cô, “Tôi nói rồi, điều cô cần làm là phải đưa cô gái kia tới trước mặt tôi, trở thành cơ thể thí nghiệm của tôi. Tính cảnh giác của cô ấy rất mạnh, tôi cần tinh luyện ra một loại thuốc không màu không mùi, làm cho cô ấy mất đi tri giác, đồng thời, lại không thể tổn thương cô ấy mảy may, nếu không cô ấy không phải cơ thể thí nghiệm hoàn mỹ nhất của tôi.”
Đồng Thấm vẫn rất đau đầu, nghe Long Hiền nói chuyện đều mang theo trọng âm, cô vỗ vỗ đầu, “Cho nên, thân thể của tôi sẽ không sao cả?”
Long Hiền buồn cười nhìn cô, “Đây không phải đã quyết định ngay từ đầu rồi sao.”
Đồng Thấm im tiếng.
Quả thật là cô đã quyết định ngay từ đầu, chính là vì nghĩ cô lẻ loi một mình trên đời, từ nhỏ là cô nhi không cha không mẹ, Đồng Ngẩng cũng chỉ lợi dụng cô.
Lúc cô nghèo túng, Long Hiền đưa tay trợ giúp cô, tuy rằng đã sớm biết con người hắn không có khả năng có nửa phần thiệt lòng đáng nói, nhưng vẫn có chút rất không cam lòng.
Cũng đều là con gái, nhưng tại sao cô gái tên Thịnh Dạng lại có thể được Long Hiền quý trọng đối đãi như vậy, cho dù cũng đều là đối tượng thí nghiệm.
Đồng Thấm thừa nhận, hiện tại tâm lý của cô có chút vặn vẹo.
Cô thật sự quá thiếu tình thương, cho dù một chút cũng được.
“Cái này cho cô.” Chỗ huyệt Thái Dương của Đồng Thấm vẫn rất đau, giống như có cái khoan vẫn luôn khoan, thình lình nghe thấy tiếng của Long Hiền, cô ngước mắt nhìn, phát hiện Long Hiền đưa cho cô một cái hộp.
Mở ra, là một xâu lắc tay pha lê, Đồng Thấm kinh ngạc nhìn hắn.
“Cái này là người khác tặng cho tôi, đặt ở phòng thí nghiệm của tôi, tôi cũng không dùng, cô tới mấy lần, liền nhìn chằm chằm mấy lần, mỗi lần đều vượt qua mười giây, tôi đoán là cô thích.” Thấy Đồng Thấm không nhận, Long Hiền đang muốn thu lại, Đồng Thấm lại một phát đoạt đi.
Long Hiền chấp tay ở sau người, nhìn cô, “Cô chỉ cần giúp tôi làm việc thật tốt, con người tôi sẽ không bạc đãi vật thí nghiệm của tôi, chỉ cần cô muốn, tôi đều có thể lấy vào tay cho cô.”
Hiện tại Đồng gia vốn dĩ cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà, chỉ là một cái Đồng gia, hắn không bỏ vào mắt.
***
Hôm sau, viện nghiên cứu nghỉ, Thịnh Dạng đi tìm Lam Nhiên trao đổi công việc.
Lần này thật ra cũng không đi những chỗ tương đối kín đáo, Lam Nhiên trực tiếp hẹn ở nhà hắn.
Nhà của Lam Nhiên thực không giống như tưởng tượng của Thịnh Dạng, bởi vì lúc trước nói chuyện với Lam Nhiên, ngoài quan điểm không giống nhau, nhưng ý tưởng của hai người bọn họ thực giống nhau.
Thịnh Dạng liền cho rằng nhà hắn sẽ có rất nhiều sách, rất nhiều thiết bị thí nghiệm, phòng thí nghiệm gì đó.
Bởi vậy đi vào nhà Lam Nhiên, khắp nơi đi dạo một vòng, Thịnh Dạng chỉ chậm rãi hộc ra bốn chữ, “Nhà chỉ có bốn bức tường.”
Lam Nhiên hết chỗ nói một hồi, sau đó chỉ vào trên tường, “Cô đánh giá bức《Sao trời》bút tích thực của Van Gogh của tôi không đáng một đồng?”
Thịnh Dạng không nhìn tranh, vẫn cứ lắc đầu, “Quá nghèo.”
Lam Nhiên nhỏ giọng nói với cô, “Tôi có căn cứ, trên một trăm kệ sách to, phòng nghiên cứu, tất cả ở tầng ngầm.”
Đôi mắt Thịnh Dạng tỏa sáng, “Nếu không, chúng ta đổi nơi nói chuyện?”
“……”
Lần này hai người cũng bắt đầu nói về chuyện công ty Thịnh Dạng bị người đoạt mua bán, hơn nữa Thịnh Dạng nói gần đây bên kia cũng tìm cao thủ không tồi tới hỗ trợ, bất quá ở trong miệng cô, gần như chỉ là không tồi mà thôi, xem ra cũng chẳng ra gì.
Sau khi Lam Nhiên nghe xong, rất hứng thú, tra xét, “Giống như là người của Nhất Ngôn Đường.”

