Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1027
Chương 1027: Hắn cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống
Sau một trận tỷ thí tràn trề vui sướng, hai người lại đánh thành thế hòa, cho nên rốt cuộc ai ở trên, vấn đề này cũng không quan trọng.
Xong việc, trong phòng bắn súng, Dịch Tuyển Thừa lại đau lòng, liền xoa chân cho cô.
Cô mặc áo sơ mi của hắn, to to rộng rộng, tay áo lại dài, lộ ra hai đùi đẹp thon dài thẳng tắp, hắn thiếu chút nữa lại nhịn không được, ngẫm lại vẫn thôi.
Hiện tại còn không có kết hôn đâu, địa vị khó giữ được, vẫn phải thu một chút, chẳng may dọa quái vật nhỏ chạy mất thì không tốt.
Nghĩ như vậy, Dịch thiếu lộ ra một nụ cười khôn khéo.
Thịnh Dạng vẫn cảm thấy bộ dáng này của hắn giống như không tốt bụng, chẳng qua hắn xoa chân vẫn xoa rất thoải mái, lòng bàn tay dịu dàng lan ra ở chỗ cẳng chân, sức lực vừa phải.
Thịnh Dạng cúi đầu nhìn hắn, liền cảm thấy hình ảnh này rất không hài hòa.
Khi mới gặp hắn, giống như thiếu gia ở tít trên cao, cùng hiện tại người trước mắt xoa chân cho cô, chuyện của cô, người đàn ông nhất định muốn tự tay là cùng một người?
Nên cảm thấy cuộc đời người này rất kỳ diệu.
***
Mới không tới hai ngày, Chu Phi Dương lại định ngày hẹn Đồng Lượng cùng Tiểu Hắc Tử, lần này đổi thành một rừng cây kín đáo hơn, xung quanh là cây to xanh um tươi tốt, hơn nữa giống như đi mê cung, đi vào liền rất khó đi ra.
Chu Phi Dương cùng Đồng Lượng hẹn địa điểm gặp mặt, cũng cho hắn tọa độ, không phải thực yên tâm, lại cho hắn GPS để lần theo dấu vết bất cứ lúc nào.
Đồng Lượng đứng ở cửa vào mê cung, thổi phồng một trận với Tiểu Hắc Tử, “Chỉ cái này, còn cần cho tôi GPS? Sợ không phải sỉ nhục người!”
Dứt lời, hắn liền không tin tà, ném robot GPS vào cửa, vén tay áo, vẻ mặt khinh thường nhìn lại, “Còn không phải là cái mê cung nhỏ sao? Tiểu gia tôi khi còn nhỏ là đồng tử quân nhất Đồng gia biết đi mê cung.”
Tiểu Hắc Tử vốn là tướng khổ, lúc này có vẻ càng lo lắng sốt ruột.
Hai người đi vào, ngay từ đầu Đồng Lượng đi thực mau, hắn đối với phán đoán của mình rất có tin tưởng, cho nên cũng không mang theo do dự liền một trận xuyên qua, năm phút trôi qua, tốc độ chậm một chút, mười phút trôi qua, động tác càng chậm một chút, hắn bắt đầu do dự, bắt đầu suy nghĩ, trên trán cũng ra một chút mồ hôi.
Hắn quay đầu lại ngóng nhìn Tiểu Hắc Tử, nhịn không được mắng chửi, “Chậc, cậu nói bọn họ người thông minh có phải thích làm mấy cái trò hoa hòe lòe loẹt hay không?”
Tiểu Hắc Tử không nói gì, anh Đồng, lúc nảy anh không phải nói mấy thứ hoa hòe lòe loẹt này đúng là anh am hiểu? Lúc này mới bao lâu? Anh lại chướng mắt nó.
Lại một lát sau, Tiểu Hắc Tử hữu nghị nói nhắc nhở, “Anh Đồng, khoảng cách thời gian hẹn Chu tiểu thư, chúng ta đã đến muộn mười phút. Chu tiểu thư là người giữ chữ tín, anh xem chúng ta có phải nên……”
“Không cần.” Trong lòng bàn tay Đồng Lượng đều là mồ hôi ướt dầm dề, lúc này hắn đã cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, nhưng vẫn cứng miệng.
Trước đó căn bản không bỏ trong mắt mê cung này, cho tới hiện tại hắn cũng phải tỉ mỉ quan sát bốn phía, nỗ lực bình tĩnh.
Lại một lát sau, Tiểu Hắc Tử chậm rãi mở miệng, “Anh Đồng……”
“Cậu câm miệng cho tôi!” Đồng Lượng vò đầu, táo bạo, “Đều do cậu léo nhéo, ồn ào đến tôi không có biện pháp tĩnh tâm suy nghĩ.”
Tiểu Hắc Tử ủy khuất, “Tôi chỉ muốn nói cho anh, nơi này chúng ta vừa mới đi qua, đây đã là lần thứ ba đi vào nơi này.”
Đồng Lượng thình lình quay đầu lại, “Cậu làm sao thấy được?”
Tiểu Hắc Tử: “……”
“Được được được, cậu có bản lĩnh, cậu tới dẫn đường!” Đồng Lượng vèo một cáivọt đến phía sau Tiểu Hắc Tử, vẻ mặt tức giận, thật ra ném văng củ khoai lang phỏng tay này, trong lòng hắn đang vui vẻ cao hứng.
Không ngờ……

