Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1037

Chương 1037: Đồng Lượng VS Chu Phi Dương

 

Đồng Lượng không lên tiếng, Tiểu Hắc Tử cũng không nhịn được cười.

Anh Đồng rốt cuộc là nể mặt mũi cô cho nên không trực tiếp nói cho cô là gia tự mình phát hiện, nhưng cô thì ngược lại, cho mặt cô mũi, cô lại ném ánh mắt hoài nghi đối bọn họ.

Khinh thường người có phải hay không?

Tiểu Hắc Tử đang muốn nói gì, Đồng Lượng ngăn hắn lại, sau đó nhìn về phía Chu Phi Dương, trong mắt cũng đã không có khách sáo như lúc trước, “Chà, Chu tiểu thư nói đùa, chúng tôi vô dụng đi nữa, chúng tôi cũng có một đội ngũ chuyên ngành, hơn nữa sự thật đã bày ra ở trước mặt.”

Chu Phi Dương cũng ý thức được thái độ của mình có chút vấn đề, thu lại một chút, “Tôi không phải ý kia.”

“Chu tiểu thư, mặc kệ cô có ý gì, đường chủ đã lên tiếng, chuyện cô làm thì phải đến nơi đến chốn, để lại vấn đề, đó cũng do cô giải quyết tốt tất cả hậu quả.”

Chu Phi Dương kinh ngạc, “Đây chẳng qua là một chuyện nhỏ, anh báo cáo với đường chủ?”

Ý ngoài lời, chuyện bé xé ra to như vậy, không cần thiết phải không?

Cô đối với Đồng Lượng vẫn có chút oán trách, mấy năm nay ở Nhất Ngôn Đường, cô để ý hình tượng của cô ở trong lòng đường chủ đến cỡ nào.

Đồng Lượng không nghiêng không lệch cười cười, “Đây cũng không phải việc nhỏ, đây là đơn quan trọng nhất trước mắt của Nhất Ngôn Đường, rút dây động rừng.”

Chu Phi Dương cũng nhìn ra hắn tức giận, không hề nhường, “Được rồi, Quản sự Đồng, tôi sẽ mau chóng giải quyết chuyện này.”

Sau khi tách ra với Chu Phi Dương, Đồng Lượng cùng Tiểu Hắc Tử một trước một sau, trầm ngâm một lát, hắn đột nhiên quay đầu, “Tiểu Hắc Tử, tôi thua, đã đánh cuộc thì phải chịu thua, hôm nay tôi về Nhất Ngôn Đường sẽ cởi truồng ngay.”

Hắn cảm thấy mình sai rồi, Chu Phi Dương căn bản không xứng với gia.

Là hắn mù mắt.

Trước kia lúc thuận buồm xuôi gió còn không có gì, hiện tại vừa xảy ra vấn đề, rắm cũng đã đánh ra. Hắn rốt cuộc hiểu rõ câu ngạn ngữ kia, “Đường dài biết sức ngựa, lâu ngày thấy lòng người”.

Xem ra hắn quan sát lòng người, thời gian vẫn không đủ lâu.

Tiểu Hắc Tử ngơ ngác, anh Đồng đây là dừng cương trước bờ vực?

Nhưng y theo cá tính của anh Đồng, hắn vẫn cảm thấy sự việc sẽ không đơn giản như vậy, “Anh Đồng, anh không phải đang nói đùa chứ?”

“Tôi sai rồi, tôi thật sai rồi.” Đồng Lượng lẩm bẩm.

Đang lúc lúc này, hai nghiên cứu viên đi ra, cô gái tóc đen da tuyết, môi hồng răng trắng, bởi vì tóc rối tung, bước đi bước chân hơi nhanh, cho nên sợi tóc đều bay lên.

Mà người đàn ông đuổi sát cô đi ra là người Âu Mỹ, chiều cao khoảng 1m9, cao lớn cường tráng, toàn thân vạm vỡ, đang dùng tiếng Anh kịch liệt tranh chấp gì đó với cô gái trẻ tuổi.

Cô gái thần sắc nhàn nhạt, cùng hắn nóng nảy hình thành đối lập rõ ràng.

Lúc đầu cô không nói lời nào, chờ sa khi người Âu Mỹ kia nói xong, cô mới không nhanh không chậm nói một hai câu, nhưng lời ít mà ý nhiều.

Người Âu Mỹ không chịu buông tha cô, vẫn luôn lải nhải.

Thịnh Dạng xoa xoa giữa mày, cô đều đã nói rõ ràng như vậy, tại sao hắn còn nghe không hiểu?

Cho nên nói, cô căn bản không muốn thăng chức, không muốn làm tổ trưởng gì đó, quản lý người quá phiền toái, lúc ấy vốn tưởng rằng làm giáo viên là lần cuối cùng, kết quả hiện tại lại thành tổ trưởng, có vài người cấp dưới, người Âu Mỹ này là một trong số đó.

Hắn cảm thấy cô trẻ tuổi, cho nên căn bản không phục cô.

Đồng Lượng nhướng mày, ngay từ đầu đã kinh diễm với mỹ mạo cô gái này, nhưng sau đó khiếp sợ vì có nghiên cứu viên trẻ tuổi như vậy, này nhìn qua cũng chỉ hơn hai mươi, này còn lợi hại hơn Chu Phi Dương lúc trước, đặc biệt nghe được người Âu Mỹ kia còn gọi cô gái này bằng “Tổ trưởng”, hắn càng giật mình.

Từng đợt tin tức này giống như sóng triều mãnh liệt, cọ rửa nhận thức của hắn.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *