Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1047

Chương 1047: Dịch Tuyển Thừa giận tím mặt

 

Đồng Lượng dụi dụi mắt, “Thật là cái gì cũng không thể gạt được đôi mắt lão đại.”

Dịch Tuyển Thừa liếc nhìn hắn một cái, “Không thu lại, trực tiếp kéo đi vực sâu tội ác.”

Đồng Lượng kéo cái khóa kéo miệng mình.

“Chuyện lần này thật sự có người phải phạt.” Dịch Tuyển Thừa đứng lên, vóc dáng vốn dĩ đã cao, mang theo khí thế Quân Lâm thiên hạ, “Hơn nữa là phạt cùng lúc nhiều tội.”

Cả người Đồng Lượng hoảng sợ, hắn nói không phải lời vui đùa.

Tiểu Hắc Tử cũng không lên tiếng, lão đại rốt cuộc giận thật hay là nói đùa, hắn nhìn ra được.

***

Hôm sau ——

Thịnh Dạng đang muốn mang theo tổ viên của cô đến phòng thí nghiệm của viện nghiên cứu, một đám người mênh mông cuồn cuộn đi qua trước mặt cô.

“Ngượng ngùng, tổ trưởng Thịnh, phòng thí nghiệm này chúng tôi đã hẹn trước.” Chu Phi Dương đứng ở đằng trước, giọng điệu ngưng trọng nói.

Ôn Nhu nhìn cô, “Lúc tôi đi tìm người quản lý phòng thí nghiệm hẹn trước, hắn rõ ràng nói không ai hẹn trước, hắn không có khả năng gạt tôi!”

Chu Phi Dương lạnh lùng nhìn cô, “Tôi cần người có cấp bậc cao nhất của các cô nói chuyện với tôi.”

Ý ngoài lời, nơi này không tới lượt cô lên tiếng.

Ôn Nhu tức giận đến phát run, Thịnh Dạng nhẹ nhàng kéo Ôn Nhu một chút, sau đó nhìn nhìn Chu Phi Dương, “Có thể.”

Ôn Nhu kinh ngạc nhìn tổ trưởng, đây có phải cũng quá hiền hay không? Nhanh như vậy đã thỏa hiệp?

“Nhưng tôi cần mang đi đồ đạc khác của tổ chúng tôi.”

“Có thể.” Chu Phi Dương không chút nghĩ ngợi đã đồng ý.

Nhưng Ôn Nhu lại một cái chớp mắt đã hiểu rõ, sau đó cười âm u. Thì ra tổ trưởng có suy nghĩ như vậy sao, thật là tổ trưởng bụng đen.

Chu Phi Dương không rõ Ôn Nhu đang cười cái gì, phòng thí nghiệm này là điều kiện thí nghiệm tốt nhất gần đây trong viện nghiên cứu.

Tổ viên khác cũng ngầm hiểu, sau đó ở trong ánh mắt Chu Phi Dương, cắm chìa khóa vào, cửa bị mở ra.

Chu Phi Dương quyết định muốn đích thân nhìn chằm chằm bọn họ, đề phòng bọn họ bí mật mang theo đồ đạc cá nhân.

Nhưng Thịnh Dạng mới vào ngay từ đầu chính là lấy một máy phân tích quang phổ đỏ loại mới nhất của Xnital.

Chu Phi Dương lập tức ngăn cô, nói chuyện khá mơ hồ, “Cái này không được đâu?”

Thịnh Dạng ánh mắt bình tĩnh nhìn cô, “Tôi lấy đồ của mình có gì không được?”

“???”

Trên mặt Chu Phi Dương hiện ra vẻ khiếp sợ hiếm thấy.

Trang bị quý hiếm như vậy lại không phải của phòng thí nghiệm, mà là của bản thân cô? Cô rốt cuộc có thân phận gì? Tại sao những dụng cụ gần như ở trên thế giới không xuất bản nữa, cô lại có thể có được?

Nhưng nhìn thoáng qua vẻ mặt của người quản lý phòng thí nghiệm, cô cũng đã hiểu rõ, Thịnh Dạng nói thật.

Từ đầu đến cuối, Chu Phi Dương ngây ra như phỗng, trong lòng không cân bằng, không thở nổi, nhưng chỉ có thể tiếp thu.

Chu Phi Dương lạnh lùng nhìn cô dọn ra.

Không biết cô làm thế nào có được, nhưng không có khả năng là thủ đoạn quang minh gì, người như vậy, rất làm người khinh thường.

Dùng một chút thủ đoạn dơ bẩn đổi lấy hư vinh, đổi lấy thành công, đồ vật cô có được, trong lòng có thể thoải mái sao?

Nhưng từng màn kế tiếp, lại dần dần làm Chu Phi Dương từ khiếp sợ cả năm, đến khiếp sợ cả đời.

“Chu tiểu thư……”

Người của tổ Thịnh Dạng cũng như cô, bụng đen, ngay cả người Âu Mỹ kia đều am hiểu sâu việc này, trước mắt thống nhất đối ngoại, lúc dọn những dụng cụ cùng thiết bị quý hiếm, cố ý đi qua trước mặt Chu Phi Dương cùng đội ngũ tinh anh của cô, cố ý để cho bọn họ nhìn thấy đến thèm không chịu nổi, nhưng chỉ có thể nhìn được, dùng không được, thậm chí ngay cả sờ cũng sờ không được.

Rốt cuộc…… Bên Chu Phi Dương có ông già nhịn không được, hắn hô to, “Trời ơi, đây chính là máy chụp ảnh Gel diện di tôi tha thiết ước mơ, độ chính xác của nó tới bao nhiêu?”

Ông già nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, hai tròng mắt không chút nào che giấu ánh sáng, kiềm chế không hỏi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *