Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1050
Chương 1050: Miệng đàn ông, quỷ gạt người
Nói xong, vội vàng lao vào phòng tắm.
Thịnh Dạng không rõ nguyên do.
Dịch Tuyển Thừa nhìn cô, cười như không cười, “Em làm hắn sợ.”
Thịnh Dạng: “???”
Dịch Tuyển Thừa có ghen tuông, nhưng cũng có vinh quang.
Quái vật nhỏ của hắn là người hấp dẫn nhất.
Sau khi Tô Thính Lan đi ra cũng không phải mặc áo ba lỗ tập thể hình, mà thay đổi bộ đồng phục, đồng phục nghiêm cẩn cài đến trên cùng, mày rậm mắt to, là thanh niên đẹp trai dáng vẻ xuất thân gia đình tốt, cực kỳ chính khí.
Dịch Tuyển Thừa tay đáp ở trên lưng ghế dựa Thịnh Dạng ngồi, người cũng lười nhác dựa ra phía sau, “Tô Thính Lan, không biết còn tưởng anh đi xem mắt đấy?”
“Khụ, vậy anh cũng chưa nói vị hôn thê của anh ngoại hình xinh đẹp như vậy mà.” Tô Thính Lan sờ sờ mũi.
Dịch Tuyển Thừa vừa nghe, địch ý hơi thu một chút đã tăng lên vài phần, đôi mắt đào hoa xinh đẹp liền muốn cười lại không cười nhìn Tô Thính Lan.
Trong đời Tô Thính Lan chưa sợ qua người nào, nhưng vị gia này được tính là một, vừa tới Lan Tạp Châu, đã phân chia thế lực Lan Tạp, rất nhiều tổ chức hoa hòe lòe loẹt, hắn một tay thành lập Nhất Ngôn Đường, ngắn ngủn mấy tháng đã phát triển trở thành tổ chức lớn mạnh nhất nơi này, ngay cả Cục cảnh sát cũng phải xem mặt mũi hắn vài phần.
Cũng là dịp tình cờ, không đánh không quen nhau, lúc này hắn mới quen biết Dịch Tuyển Thừa.
Lúc ấy cho rằng con người hắn lớn mạnh đến mức đáng sợ, không có ai có thể khống chế được, cho nên cũng sẽ làm bạn với hắn, làm chó độc thân giống như hắn.
Không lâu trước đây, lúc người này tới Lan Tạp Châu cũng đã nói như vậy, hắn thề son sắt mà nói cô gái hắn thích chỉ sợ đời này cũng theo đuổi không kịp, cũng làm tốt chuẩn bị chờ đợi cô, yên lặng bảo vệ cô cả đời, nhưng không ngờ lần này tới chính là tuyên bố thoát độc thân, không chỉ là thoát độc thân, gần đây lại còn là tin tức nổ tung.
Giờ cũng đã là vị hôn thê rồi.
Tô Thính Lan cũng là người ngay thẳng, không nghĩ nhiều, nhìn Dịch Tuyển Thừa liền nói một câu, “Anh đây là thay đổi người khác?”
Thịnh Dạng lập tức híp híp mắt.
“Chẳng qua đổi thật tốt.” Tô Thính Lan nhìn Dịch Tuyển Thừa, sâu kín cảm thán, “Lúc trước anh nói người anh thích khó hiểu phong tình, chỉ sợ đời này đều không thể đáp lại tâm ý của anh.”
Dịch Tuyển Thừa ngoài cười nhưng trong không cười, có loại tâm tình muốn giết Tô Thính Lan.
“Không bằng chúng ta nói chuyện chính?” Hắn đã đẩy đẩy hồ sơ tới trước mặt Thịnh Dạng cùng Tô Thính Lan.
“Tránh.” Thịnh Dạng lần đầu “Không làm việc đàng hoàng”, lần đầu không hề là “Đam mê sự nghiệp”, cô rất có hứng thú nhìn về phía Tô Thính Lan, “Em thật ra còn muốn nghe xem, hắn nói rất thú vị.”
Tô Thính Lan chắp tay, thật phóng khoáng, lúc này hắn mới chậm nửa nhịp nhớ tới đây là đang nói chuyện đối tượng thầm mến lúc trước của Dịch Tuyển Thừa, không nghĩ tới vị hôn thê đương nhiệm của hắn không những không tức giận, ngược lại thực cảm thấy hứng thú.
Vẻ mặt thản nhiên, nhưng đôi mắt màu hổ phách lộ ra ánh sáng nhàn nhạt, thân thể hơi hơi nghiêng ra phía trước, theo suy luận của hắn, thật đúng là cực kỳ muốn nghe.
“Được, vậy tôi sẽ nói với cô một chút.” Đừng nhìn dáng vẻ Tô Thính Lan như vậy, nhưng cũng xem như nửa người lảm nhảm, một năm một mười nói hết với Thịnh Dạng.
Cứ như vậy, Thịnh Dạng nghe được ấn tượng thật sự lúc đầu của cô ở trong lòng Dịch Tuyển Thừa.
Hiểu lầm, cô thật ra cũng sẽ không nửa phần hiểu lầm.
Dựa vào sự hiểu biết của cô đối với Dịch Tuyển Thừa, ánh mắt Dịch Tuyển Thừa rất cao, mình ngốc hơn hắn, hắn nên chướng mắt, chỉ biết cảm thấy không thú vị.
Chỉ là, lúc trước, Dịch Tuyển Thừa nói là đối với cô “Vừa gặp đã yêu”, cô liền biết loại lời nói này chỉ có thể nghe vui.
Hiện tại xem như đã hiểu câu châm ngôn chí lý của Phương Đóa.
—— Miệng đàn ông, quỷ gạt người.

