Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 378

Chương 378: CỌP CHA

“Lạnh quá!”

Hàn Văn Vũ nằm trong phòng bếp, ôm lấy chăn hút nước mũi, không chịu nổi xoay người, sau đó một chân đá đến một cái bụng mềm nhũn, mắt anh buồn ngủ lim dim, nhíu mày, tóc rối bời, hơi ngẩng đầu lên, nhìn thấy bên chân của mình mấy con cọp con đang nằm giống như đứa trẻ, bọn chúng cũng lạnh? Cuộn rút thành một khối, giọng anh khàn khàn nói: “Bọn mày cũng tới? Tới đây, tao ôm bọn mày ngủ . . .”

Mấy con cọp con dường như nghe hiểu được tiếng người, vừa nghe Hàn Văn Vũ gọi nó, liền chi chi nha nha bò dậy, uốn éo cái mông đi tới Hàn Văn Vũ, sau đó cuốn rúc vào bên cạnh anh, anh mơ hồ nở nụ cười, giống như mình là cha của cọp con, một tay ôm một con cọp con, dùng bắp đùi kẹp người của nó ngủ, không cần nói, thân thể của bọn chúng rất ấm áp, Hàn Văn Vũ hả hê nở nụ cười. . .

“Chip chip chip chip. . .” Phía đối diện bên ngoài cửa sổ phòng bếp vang lên tiếng động.

Hàn Văn Vũ nhíu mày, ôm cọp con ngủ mất.

“Chip chip chip chip. . .” Tiếng động lại vang lên.

Hàn Văn Vũ lại nhíu mày, thở dốc một hơi, đột nhiên hơi tĩnh táo, ánh mắt vẫn mỏi mệt nhìn thoáng qua cửa sổ sát bức tường kê bếp lò, ngạc nhiên suy nghĩ, tiếng gì vậy? Giống như có tiếng người ở trong rừng cây đi lại, anh nghĩ nghĩ, cũng không cố kỵ quá nhiều, giọng khàn khàn nói với ba con cọp con đang mơ hồ ngủ: “Các con ngủ trước ha, cha đi xem chuyện gì xảy ra một chút, yên tâm, có cha ở đây . . .”

Hàn Văn Vũ nói dứt lời, bình tĩnh lồm cồm bò dậy đi đến bên cửa sổ, nheo đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ nhìn ra bên ngoài. . . Sau đó mơ hồ nhìn trong rừng cây, thấy có một vật khổng lồ đang thong thả di chuyển, anh kì lạ suy nghĩ, đó là vật gì vậy? Anh giữ bình tĩnh, dụi dụi mắt, cố gắng ghé mặt tới gần phía trước nhìn, sau đó anh nhìn thấy rõ ràng một con con vật khổng lồ, giống như thân hình một con cọp đang ở trong rừng cây đi lại, thỉnh thoảng nhìn về phía bên cửa sổ, cặp mắt dã thú chớp động thật kinh khủng, ở trong bóng tối đang nhìn mình chòng chọc. . .

Hàn Văn Vũ đột nhiên cảm thấy đỉnh đầu có chút tê dại, nhưng anh còn chưa kịp phản ứng, cho rằng đang nằm mơ, nhìn cặp mắt kia trong bóng tối, cũng đang nhìn mình chằm chằm, rốt cuộc hơi thở của anh bắt đầu có chút không thuận, con ngươi càng lúc càng trừng lớn, nhích tới gần phía trước, rốt cuộc nhìn thấy con cọp kia đang thong thả đi về phía mình, anh nhanh chóng nhét năm ngón tay vào trong miệng của mình, nước mắt chảy xuống đầm đìa, ah một tiếng, dốc hết sức lực kêu to: “Cứu mạng . . . Cọp tới rồi . . .”

***

“Daniel. . .” Hai tay Hạ Tuyết đột nhiên chống trước lồng ngực rắn chắc của Daniel, khi vừa đụng đến thân thể trần trụi của anh, mặt của cô đỏ lên nói: “Không nên như vậy. . . Chúng ta không thể như vậy. . .”

Daniel lại cười mê người, vẫn cúi đầu hôn nhẹ môi của cô. . .

“Daniel! Chúng ta thật không thể như vậy! ! Đừng! Đây là trong nhà của người khác . . .” Hạ Tuyết tránh nụ hôn của anh.

“Cứu mạng. . .” Hàn Văn Vũ hoảng sợ đến gan mật đều muốn vỡ, từ trong phòng bếp lao ra, không để ý người trong sân, không nói tiếng nào, xông vào trong nhà, vọt vào phòng khách nhỏ, theo kim đồng hồ, liều mạng vỗ cửa phòng của Hạ Tuyết kêu to: “Mở cửa! ! ! Cọp tới rồi! ! Mở cửa! ! !”

Hạ Tuyết lập tức đẩy Daniel ra, cũng bị hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, nhảy dựng lên, tóc tai không ngay ngắn, cổ áo mở một cúc lao ra ngoài, chỉ tùy ý đưa tay vặn ngược chiều đồng hồ khóa cửa, cửa phòng đã mở ra, cô run sợ nhìn Hàn Văn Vũ lập tức vọt vào phòng, kêu to: “Cọp tới rồi! ! Tôi nhìn thấy nó!”

“A?” Hạ Tuyết vốn nhát gan, hoảng sợ đến mất hết hồn vía, căng thẳng quay đầu nhìn Daniel, Daniel cũng chỉ khoác áo vào, cài một cúc, nhanh chóng bước xuống giường, ôm lấy Hạ Tuyết vào trong ngực, không tin, nói: “Có cọp? Không thể nào? Chuyện này không thể tin nổi!”

Hàn Văn Hạo cũng chỉ mặc áo sơ mi trắng, mới cài cúc áo trước ngực, nhanh chóng mở cửa phòng, liếc mắt nhìn thấy em trai đang đứng trước cửa phòng của Hạ Tuyết, sau đó anh lại nhìn Daniel cũng chỉ mặc áo sơ mi trắng, cài một cúc áo, đầu tóc Hạ Tuyết có chút xốc xếch, anh ánh mắt xẹt qua lạnh lẽo, nhìn em trai gầm nhẹ: “Chú có chuyện gì?”

“Có cọp! ! Anh cả! !” Hàn Văn Vũ chạy thẳng tới bên cạnh Hàn Văn Hạo kêu to! !

Hàn Văn Hạo nhướng mày, đã thấy ông cụ Trần và Hàn Văn Kiệt cùng đám vệ sĩ đi vào, căng thẳng rút súng lục ra. . .

“Không cần lo lắng, không cần lo lắng, không phải ông đã nói rồi sao? Con cọp cha ở phía sau núi! ! Thỉnh thoảng nó sẽ trở lại thăm con nó . . . Ông nuôi con cọp đó nhiều năm rồi, nó không cắn người.” Ông cụ Trần mỉm cười nói.

Hạ Tuyết nghe, bị sợ đến vỡ mật, nép vào trong ngực Daniel nói: “Nó không cắn người, nhưng nó sẽ ăn thịt người!”

“Các người cũng không biết, lúc nảy tôi nhìn thấy nó đến, thiếu chút nữa bị hù chết!” Hàn Văn Vũ thở phì phò, sắc mặt trắng bệch, nói.

Tần Thư Lôi cũng vội vàng mặc quần áo tử tế đi ra, cũng run sợ nói: “Không thể nào? Thật có cọp sao?”

“Nó không cắn người. . .” Ông cụ Trần bất đắc dĩ mỉm cười, nói: “Không phải ông ở bên ngoài sao? Chỉ cần có ông, nó cũng sẽ không tiến vào. . . Yên tâm, yên tâm. . .”

“Tôi không muốn!” Mặc dù Hàn Văn Vũ là “nam tử hán đại trượng phu”, nhưng từ trước đến giờ, anh sợ động vật họ mèo, huống chi, lúc nảy anh nhìn thấy một con dã thật thú to lớn, anh chết cũng không biết xấu hổ, cắn răng nói: “Tôi muốn ngủ cùng anh cả! ! Tôi chết cũng muốn ngủ cùng anh cả!”

Tần Thư Lôi thất vọng, bất đắc dĩ nhìn Hàn Văn Vũ, cái chú em này!

“Anh hai! !” Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ nhìn anh hai nói: “Đợi lát nữa em vào phòng bếp ngủ với anh?”

“Không muốn! !” Hàn Văn Vũ không đồng ý, có chút bướng bỉnh nói: “Tôi muốn ngủ cùng anh cả! !”

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nhìn em trai, lại nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Hạ Tuyết, anh đành phải nói: “Được rồi! Để cho Hạ Tuyết và Thư Lôi một phòng, tôi, Văn Vũ và Tổng Giám đốc Daniel một phòng . . .”

“À?” Tần Thư Lôi cắn nhẹ môi, ủy khuất nhìn chồng hứa hôn !

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ nhìn vợ hứa hôn của mình nói: “Xin lỗi, ủy khuất em. . .”

Tần Thư Lôi chỉ đành phải ngậm bồ hòn, ăn hoàng liên . . .

Hạ Tuyết cũng quay đầu nhìn Daniel, Daniel cũng nhìn cô khẽ mỉm cười, bất đắc dĩ nói: “Ok!”

Hàn Văn Vũ không nói nữa, anh nhanh chóng đi vào phòng của anh trai, sau đó nằm trên giường, không thèm để ý đến ai, mọi người bất đắc dĩ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cũng thở dài, Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết đứng ở trong phòng khách, đôi môi mềm sưng đỏ, tâm trạng của anh căng thẳng. . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *