Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 390

Chương 390: XANH LÁ

Cửa sảnh tiệc cạch một tiếng mở ra, một cơn gió lùa vào mang theo mùi hương hoa hồng . . .

Mọi người xôn xao xoay người nhìn về phía trước, bao gồm cả Hạ Tuyết và Daniel. . .

Trên thế giới này, người có thể mặc màu sắc đỏ thẫm thật rất ít, trừ khi cô là cô dâu mới xinh đẹp, phán đoán của chúng ta có thể không hà khắc, bởi vì trong giờ phút đó, cô hạnh phúc, chúng ta không muốn bắt bẻ, nhưng ánh mắt và phán đoán vẫn rất vô tình. . . Hạ Tuyết có thể mặc màu đỏ, vóc dáng của cô rất có sức quyến rũ, quyến rũ do trời sinh, lúc ban đầu cô cũng không biết mình là nữ vương, cho nên cô vô tình lộ ra hấp dẫn, vừa khéo, một diễn viên Pháp nổi tiếng quốc tế đã từng nói qua, Hạ Tuyết là một phụ nữ gợi cảm ở trong xương, rất nhiều mặt hấp dẫn từng loại người. . .

Mà có thể so sánh cái đẹp với màu đỏ chính là màu xanh lá. . . Xanh lá vẫn khiêm tốn cúi thấp, thậm chí ẩn nhẫn ở trước mặt màu đỏ, có vẻ như vô tình sợ hãi, ai cũng có thể quên mất, màu xanh lá là màu duy nhất có thể so với màu đỏ, người bình thường không dám mặc xanh lá, người bình thường cũng không thể khống chế nổi, nó khiêm tốn mang đến tối tăm và sợ hãi cho người chủ của nó, chỉ có cô gái chân chính có thể tỏa sáng rực rỡ và quyến rũ tuyệt đối mới có tư cách, không cần cô dâu mới khoan dung mà đối mặt khiêu chiến. . . Một cô gái chải búi tóc phượng hoàng, mặc sườn xám màu xanh lá cây thêu chim phượng hoàng đen, mang bao tay nhung đen, ngón trỏ mang chiếc nhẫn ruby 15 Karla, đứng trong sảnh tiệc, ánh mắt phượng sáng ngời nhấp nháy, sống mũi cao nhọn mang nét kiêu ngạo phương Tây, môi mỏng đỏ mọng, chỉ đơn giản thoa một chút phấn hồng, lại lóe ra ánh sáng mê người, cô hơi cong cánh môi nở nụ cười, đường cong cơ thể tuyệt mỹ, xuyên qua ánh sáng phía sau lưng, càng lộ vẻ tiêu hồn . . .

Cô mặc màu xanh biếc khí phách, xanh biếc kiêu ngạo, bạn sẽ thấy màu xanh trong thế giới của cô khiêm tốn nhưng lại bám thật chặt vào linh hồn của cô, không giương nanh múa vuốt nhưng giống như ẩn núp quyến rũ cười khẽ trong thân thể của cô, chỉ thấy cô cầm nhẹ túi xách thêu Trung Quốc, mang giày cao gót màu đen, từng bước, từng bước đi về phía trước, hai bầu ngực căng tròn săn chắc rất hấp dẫn, thân hình uốn éo như rắn nước lại lộ ra phong tư, cái mông lắc nhẹ làm cho người nhàn rỗi tưởng tượng ra ngàn vạn thứ . . .

Tất cả ánh mắt đàn ông cũng không nhịn được dừng trên người cô, cô hé mở nụ cười đi về phía trước, lướt qua bên cạnh một nam sĩ, liếc mắt nhìn anh nở nụ cười câu hồn, nam kia sĩ lập tức cảm thấy máu huyết sôi trào, đang cầm ly rượu đỏ khẽ thở dốc, người bạn gái bên cạnh không nhịn được ôm vai, có chút bất mãn nhìn cô. . . Cô không ngại, cười khẽ một tiếng, tránh qua những người không phải là đối thủ của mình, đi về phía đại sảnh bữa tiệc, tìm kiếm người chủ đêm nay.

Daniel nhìn cô một cái, đặt ly rượu đỏ trong tay vào trong khay của nhân viên phục vụ, đỡ nhẹ Hạ Tuyết, lấy tư thế người chủ, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người đi tới trước mặt cô, phong độ lịch sự tao nhã mỉm cười, nói: “Trầm tiểu thư. . . Hoan nghênh ghé thăm. . .”

Trong nháy mắt, Trầm Ngọc Lộ xoay người nhìn thấy Daniel đỡ Hạ Tuyết mặc sườn xám đỏ thẫm đi về phía mình, cô đột nhiên cười, cũng tôn trọng vươn tay, nói: “Cám ơn ngài đã mời, tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh. . .”

Daniel tỏ vẻ lễ phép và tôn trọng, nhận lấy tay ngọc của cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay của cô.

Trầm Ngọc Lộ nhìn anh cười khẽ.

Hạ Tuyết đến gần Trầm Ngọc Lộ, hai mắt không nhịn được nhìn chăm chú gương mặt xinh đẹp của cô, còn có bên trong đôi mắt phượng này chỉ có phụ nữ mới có thể nhìn ra trong tròng mắt của cô đang giương nhắn múa vuốt . . .

“Đây là vợ hứa hôn của tôi, Hạ Tuyết. . . Hạ Tuyết, vị này là Trầm tiểu thư, em gái kết nghĩa của hoàng phi Nhật Bản, tân tấn ảnh hậu điện ảnh Nhật Bản, Trầm Ngọc Lộ. . .” Daniel giới thiệu lẫn nhau.

Ánh mắt của Trầm Ngọc Lộ và Hạ Tuyết chạm nhau, một người không thoa phấn son lại có thể phát ra hấp dẫn xung quanh, một người thoa phấn son làm cho mình trở thành tiên tử xinh đẹp dưới trần gian, một đỏ, một xanh đứng chung một chỗ, tạo thành mãnh liệt đối lập trong bữa tiệc tối nay. . . Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, tay cầm ly rượu đỏ, hơi quay mặt nhìn Trầm Ngọc Lộ rất tiêu hồn và quyến rũ, ánh mắt anh chợt lóe, Hàn Văn Vũ mỉm cười ngồi vào bên cạnh anh cả, thừa dịp chị dâu và mẹ ở trong phòng khách quý, mỉm cười nói: “Trầm Ngọc Lộ này là mẫu phụ nữ mà anh cả luôn yêu thích . . .”

Hàn Văn Hạo không nói gì, vừa uống rượu đỏ vừa nhìn Trầm Ngọc Lộ trong ánh đèn vàng, hai mắt thấp thoáng động tình nở nụ cười, nhẹ giọng nói chuyện cùng Daniel và Hạ Tuyết, anh vừa nhìn cô, vừa uống cạn rượu đỏ trong chén . . .

Trầm Ngọc Lộ khách sáo nói với Hạ Tuyết: “Hạ tiểu thư, tôi đã xem qua bộ phim “Dịu dàng” của cô, thật là diễn xuất vô cùng tinh tế, khắc họa vô cùng thích hợp, lúc đó tôi còn cảm khái, nếu giống như người bên trong phim thật sự là quá tuyệt vời. . .”

Hạ Tuyết cũng mỉm cười nói: “Mặc dù tôi không xem qua cô diễn xuất, nhưng khi nhìn phong thái trác tuyệt của cô ở trong đám đông vô cùng động lòng người, ở trong tác phẩm, khẳng định kỹ thuật diễn xuất càng tinh tế. . .”

Hai cô gái cùng nhìn đối phương mỉm cười, Daniel mỉm cười, giơ tay nói: “Trầm tiểu thư, mời đến chỗ ngồi khách quý. . . Hôm nay không có bạn trai?”

Trầm Ngọc Lộ có chút tiếc nuối, cười nói: “Rất xin lỗi, đến nay tôi vẫn độc thân, nhưng tối nay ngài chấp nhận làm người lịch sự tao nhã đưa tôi mấy bước chân chứ?”

“Dĩ nhiên. . .” Daniel nhìn Hạ Tuyết một cái, mới quay đầu mỉm cười nhìn về phía Trầm Ngọc Lộ, hơi cong cánh tay, Trầm Ngọc Lộ nhẹ nhàng đưa tay cất vào cánh tay Daniel, sau đó đi về phía chỗ ngồi khách quý trong bữa tiệc, Hàn Văn Hạo vẫn vừa uống rượu, vừa nhìn Trầm Ngọc Lộ. . .

Hàn Văn Vũ cũng không nhịn nhìn Trầm Ngọc Lộ vài lần, vóc người hấp dẫn, hai mắt lấp lánh thông minh, nói: “Cô ấy vừa mới đoạt giải tân tấn ảnh hậu sao? Tại sao em lại không nhận được tin tức nhỉ? Nhưng cô ấy rất đẹp. . .”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vừa mút rượu đỏ, vừa nhìn Trầm Ngọc Lộ đi tới bên này, sau đó tất cả nam sĩ đều đứng lên, Daniel giới thiệu, xôn xao bắt tay với cô, Trầm Ngọc Lộ và mọi người chào hỏi xong, nhìn Hàn Văn Hạo vẫn ngồi trên ghế sa lon, giống như một ông vua đang nhìn mình, đôi mắt quyến rũ của cô lóe lên, liền tự mình khẽ vươn tay về phía Hàn Văn Hạo, dịu dàng như nước, giọng nói mềm ngọt, gọi nhỏ: “Tổng Giám đốc Hàn . . . Ngài khỏe chứ. . .”

Hạ Tuyết đứng một bên, liếc mắt nhìn anh. . .

Hàn Văn Hạo liếc mắt lạnh lùng nhìn cô một cái, khẽ chớp mắt, nhưng cũng không đứng lên, chỉ vươn tay, nắm nhẹ bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của cô, ngón trỏ và ngón giữa theo thói quen vuốt tới ngón giữa của cô, Trầm Ngọc Lộ lập tức đắm say nhìn anh, trong đầu thoáng qua một hình ảnh có một người đàn ông hôn lướt nhẹ qua ngón út của mình, rồi lạnh lùng mê hoặc nói ngón tay của cô gợi cảm nhất. . .

Lúc này Tần Thư Lôi từ trong phòng khách quý đi ra, dần dần nghe nói đến ảnh hậu Nhật Bản, trong lòng của cô không khỏi căng thẳng, cuối cùng cô đi tới ghế ngồi khách quý, quả thật nhìn thấy Trầm Ngọc Lộ đang cùng chồng hứa hôn của mình bắt tay, nhìn nhau rất mập mờ, sắc mặt của cô tái đi, liền ngẩng mặt lên bước nhanh tới phía trước, mỉm cười gọi nhỏ: “Văn Hạo. . .”

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn về phía vợ hứa hôn, buông lỏng tay Trầm Ngọc Lộ, nhìn cô dịu dàng nở nụ cười, chỉ cần Tần Thư Lôi nhìn thấy được Hàn Văn Hạo nở nụ cười, trong lòng của cô ngọt ngào, vẫn tăng nhanh bước chân đi tới, Trầm Ngọc Lộ ngồi trên ghế sa lon đỏ thẫm, mí mắt nhanh chóng liếc tới, có một danh viện xinh đẹp trong đó đột nhiên gãi nhẹ sợi tóc bên tai, một chiếc hoa tai ngọc trai cứ như vậy lăn xuống sàn . . .

Đang lúc Tần Thư Lôi mang giày cao gót 12 cm đi về phía Hàn Văn Hạo thì dưới chân đột nhiên đạp phải hoa tai ngọc trai, cô ah một tiếng, kinh ngạc kêu lên, thân thể lao về phía trước, Hạ Tuyết thấy thế, lập tức nghiêng người tới trước muốn ôm lấy người Tần Thư Lôi, nhưng đột nhiên một chiếc giày cao gót lại khập khiễng, cô không dừng lại được, hai tay đột nhiên nặng nề đẩy vai Tần Thư Lôi, Tần Thư Lôi kêu khẽ một tiếng, thân thể lui về phía sau ngã xuống đất, cô ah một tiếng, ôm bụng kêu nhỏ . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *