You dont have javascript enabled! Please enable it!

Cô vợ đáng yêu có một không hai của Tổng Giám đốc-Chương 010

Chương 010: BẠN GÁI

“A? Anh nhìn xem nơi này giống như có người gây rối sao?” Dạ Tư Tuyệt hơi cong môi, rất nhàn nhã.

Cảnh sát Cao nhìn chung quanh, chỉ có hai người vệ sĩ, còn có một cô gái, không có bất kỳ khác thường, vì vậy hơi có chút lấy lòng nói, “Tôi chỉ làm theo phép, hi vọng Dạ tiên sinh đừng tức giận.”

Nhan Nhược nhíu mày, sau khi có người thông báo những vệ sĩ đeo súng kéo An Trân vào cửa ngầm bên cạnh giấu đi, Dạ Tư Tuyệt lại đem mạng người nhà uy hiếp cô, khiến cô không thể không câm miệng.

Hơn nữa tên cảnh sát Cao này cũng là loại nhu nhược, hiện tại cô hô cứu mạng cũng vô dụng, thành thật nghe Dạ Tư Tuyệt cảnh cáo vẫn có thể bảo vệ mình và mạng người nhà.

“Cảnh sát Cao còn có việc?” Dạ Tư Tuyệt bắt đầu hạ lệnh đuổi khách.

Sắc mặt cảnh sát Cao không tốt, chuẩn bị rút lui.

Có một người đàn ông rất đẹp trai từ bên ngoài không để ý ngăn trở đột nhiên xông vào, liếc mắt nhìn thấy Nhan Nhược đứng ở một bên ngơ ngác trầm mặc, rất nhanh tiến lên ôm lấy cô, “Tiểu Nhược, không có sao chứ?”

“Á Thành, em không sao.” Nhan Nhược gặp người quen Lục Á Thành đến đây, trong lòng kinh ngạc cũng không có biểu hiện ra ngoài, nhưng có một chút có thể khẳng định, cô an toàn.

Nhìn hai người thân mật trước mắt, cằm Dạ Tư Tuyệt có chút căng cứng.

Lục Á Thành nói với cảnh sát Cao: “Cảnh sát Cao, hiện tại tôi muốn mang bạn gái của tôi đi, có thể chứ?”

“Chuyện này…” Cảnh sát Cao nhìn sắc mặt Dạ Tư Tuyệt một chút, Dạ Tư Tuyệt đột nhiên rất dễ nói chuyện, “Tùy tiện.”

“Bạn gái của tôi mang phiền toái đến cho ngài, kính xin thông cảm cho.” Lục Á Thành nói hai câu khách sáo, liền dắt Nhan Nhược vội vàng rời đi.

Sau khi tất cả mọi người rời đi, La Phạm hỏi: “An Trân xử trí như thế nào?”

“Tôi không muốn nhìn cô ấy nữa.” Dạ Tư Tuyệt rũ mắt, lúc nói chuyện có chút thất thần.

“Hiểu rồi.”

“Cô gái vừa rồi muốn …?” La Phạm làm ra một động tác giết người.

Dạ Tư Tuyệt cong môi không nói.

***

Trên đường lái xe trở về.

“Tiểu Nhược, lần này em quá liều lĩnh, em có biết anh trai của em sốt ruột thế nào không? Anh ấy vừa giải phẫu ruột thừa không tiện xuống giường đi tìm em, mới tìm anh, anh nghe ngóng khắp nơi, tìm manh mối kịp cứu em, bằng không…” Lục Á Thành không dám nói tiếp nữa, Dạ Tư Tuyệt cũng không phải là người có thể tùy tiện chọc được, hôm nay Nhan Nhược làm cho anh tức giận như vậy, hi vọng sau này không có việc gì.

“Những cảnh sát kia cũng là anh tìm?” Nhan Nhược hỏi.

“Anh và cảnh sát Cao có chút giao tình, tuy nhiên anh ta không muốn đắc tội với Dạ Tư Tuyệt, nhưng vẫn giúp anh đi chuyến này.”

“Cảm ơn anh, Á Thành.” Cô còn tưởng rằng thật sự có người tố cáo Dạ Tư Tuyệt, không nghĩ tới Lục Á Thành chạy khắp nơi vì cô.

Lục Á Thành là bạn thân của anh trai cô, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, bởi vì quan hệ với Nhan Khoa Triển, Lục Á Thành rất thương yêu cô.

“Em biết sai rồi, từ nay về sau sẽ không như vậy nữa.” Nhan Nhược không tiện nói cho Lục Á Thành nghe nguyên nhân, cô chưa bao giờ dám nói với anh chuyện cô có thể nhìn thấy quỷ, sợ anh cho rằng cô bị bệnh tâm thần.

Cô bình phục tâm tình, náo loạn nửa ngày, thiếu chút nữa mất luôn cái mạng nhỏ, kết quả quần áo vẫn không cầm về được, Chú Quỷ bay ở ngoài cửa sổ xe, giống như đi theo bóng dáng cô.

“Quần áo làm sao bây giờ? Á Thành, anh có thể giúp em lấy lại bộ quần áo không ?” Cô vừa gỡ đất sét trên mặt, vừa không nhịn được lo lắng nói.

“Là bộ quần áo mà em và Nhan Khoa Triển trộm trong cổ mộ sao?” Lục Á Thành vừa lái xe, vừa đưa khăn tay cho cô.

“Ừm, đúng vậy”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!