You dont have javascript enabled! Please enable it!

Cô vợ đáng yêu có một không hai của Tổng Giám đốc-Chương 011

Chương 011: HOÀN CẢNH CÁCH XA

“Chỉ là một bộ quần áo cổ xưa, không cần cũng được! Cũng không thể gây thêm rắc rối nữa.” Lục Á Thành có chút kiêng kị. Dạ Tư Tuyệt không thể trêu chọc, một khi trêu chọc, quả thực là dẫn lửa thiêu thân.

Nhan Nhược khó chịu trong lòng, muốn nói cái gì lại thôi, chuyện này không thể làm phiền Á Thành, Dạ Tư Tuyệt thật đáng sợ, giết người đều không nháy mắt, làm phiền Á Thành, cô không thể không áy náy!

Trở về nghĩ biện pháp, bộ quần áo này nhất định phải cầm về, vật trả về chủ cũ.

Lục Á Thành nhìn Nhan Nhược gỡ hóa trang, trên mặt nở nụ cười hiểu ý.

Vóc người Nhan Nhược rất đẹp, mặt mũi tinh sảo, cô hóa trang nên mặt mũi trở nên rất bình thường. Nếu không phải anh đã từng nhìn thấy bộ dáng cô hóa trang, cho dù nhìn thấy trước mặt cũng không nhận ra cô.

“Em nói em biết mình sai ở chỗ nào không?” Một người đàn ông ngồi xếp bằng trên giường, mặt mũi tràn đầy giận dỗi.

Nhan Nhược trốn ở sau lưng Lục Á Thành, nhỏ giọng, “Anh, em biết sai rồi.”

Lục Á Thành bảo vệ Nhan Nhược, “Khoa Triển, trên đường về tôi đã nói Tiểu Nhược rồi, anh cũng đừng mắng cô ấy nữa. Hôm nay cô cũng bị kinh hãi, để cho cô ấy nghỉ ngơi thật tốt.”

Nhan Nhược càng không ngừng gật đầu, tỏ vẻ mình thật sự biết sai rồi.

Hôm nay ra cửa bất lợi, lần sau ra cửa phải xem Hoàng Lịch mới hành động.

Nhan Khoa Triển nhìn thái độ thành khẩn của Nhan Nhược, hết tức giận, Nhan Nhược cười ha hả rót nước cho anh, “Anh trai, anh giải phẫu xong thân thể còn chưa khỏe, cũng không thể tức giận nha!”

“Vậy em còn chọc giận anh.” Anh oán trách trừng cô, trong mắt lại không giấu được lo lắng và cưng chiều.

“Không phải em còn rất tốt sao? Có gì đáng giận?” Nhan Nhược giả vờ tươi cười ngẩng mặt lên.

Lục Á Thành rất ôn nhu nhìn Nhan Nhược, ánh mắt trong trẻo rong chơi trên người cô.

“Á thành, chuyện ngày hôm nay cám ơn anh, đã trễ rồi hay là anh nhanh về đi! Tránh cho bác gái tức giận .” Nhan Khoa Triển vô cùng áy náy nói.

Anh và Lục Á Thành là bạn học từ cấp 2, gia cảnh hai người rất cách xa, Lục Á Thành có cha là ông chủ Xí Nghiệp lớn, là thanh niên đẹp trai giàu có sinh ra đời đã ngậm thìa vàng.

Mà gia cảnh của Nhan Khoa Triển vô cùng nghèo khó, trước kia cha mẹ ly dị, anh đi theo sống với cha, mẹ mang theo em gái tái giá, cha quen cờ bạc, trong nhà nghèo rớt mồng tơi, Nhan Khoa Triển cũng rất cố gắng mới bảo vệ được ngôi nhà tới bây giờ, không có bị cha của anh bán đánh bạc.

Hoàn cảnh gia đình cách xa như thế, cho nên cha mẹ của Á Thành vẫn luôn không thích lui tới với bọn họ.

Nhưng những năm này Lục Á Thành giúp anh vượt qua cửa ải khó khăn không ít, hai người vẫn là bạn bè rất tốt.

Nhan Nhược tiễn Lục Á Thành tới cửa, nhìn thấy Nhan Y Y lảo đảo trở về, hai người không khỏi đều nhíu mày.

“Y Y, tại sao người em đầy mùi rượu, lại uống rượu với những người không đứng đắn?” Lục Á Thành không đồng ý nói.

“Á Thành, sao anh lại tới đây? Là tới gặp em sao?” Nhan Y Y thấy Lục Á Thành, lập tức nhào vào trong lòng ngực của anh, “Á Thành, mấy ngày trước em đến nhà của anh tìm anh, mẹ của anh đuổi em ra ngoài.”

Lục Á Thành muốn đẩy Nhan Y Y ra, nhưng bị cô ôm rất chặt, giống như muốn dính trên người anh.

Nhan Nhược xấu hổ, vội tới đỡ Nhan Y Y, Nhan Y Y rất không khách khí hất tay của cô ra, “Cô cút ngay cho tôi, cô muốn làm gì, ăn nhà tôi ở nhà tôi, còn dám đoạt Á Thành với tôi.”

“Y Y, chị uống rượu say, em đỡ chị về phòng.” Nhan Nhược không tức giận, đã quen thấy cô như vậy.

Nhan Y Y là em gái ruột của Nhan Khoa Triển, theo sống với mẹ, không được mấy năm đã tự mình chạy về, bởi vì cha dượng của cô rất nhiều lần quấy nhiễu cô. Nhan Y Y rất ghét Nhan Nhược sống nhờ trong nhà, cho rằng Nhan Nhược đoạt mất tất cả tình thương của Nhan Khoa Triển đối với cô.

“Cô cút ngay cho tôi.” Nhan Y Y ỉ vào say rượu, càng không khách khí đối với Nhan Nhược.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!