You dont have javascript enabled! Please enable it!

Cô vợ đáng yêu có một không hai của Tổng Giám đốc-Chương 012

Chương 012: KHẮC KHẨU

Lục Á Thành lắc đầu, đành phải đỡ Nhan Y Y trở về phòng của cô.

Nhan Khoa Triển nghe tiếng động từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Nhan Y Y một tháng không có trở về lại say thành như vậy, tức giận không có chỗ phát tiết, đi lên muốn đánh cô.

Nhan Y Y cãi lại, “Rốt cuộc em là em gái ruột của anh hay cô ta là em gái ruột của anh? Luôn trách mắng em, tại sao không thấy anh nói cô ta.”

Nhan Khoa Triển bị em gái của mình cãi lại tức giận không nhẹ, bụm lấy bụng còn chưa khỏi hẳn thở phì phò.

Nhan Nhược đi đến bên cạnh Nhan Khoa Triển vỗ vào lưng thông khí, nhìn anh nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo hiện tại anh không nên tức giận. Cô biết bây giờ mình nói chuyện không thích hợp, nói chỉ làm cho Nhan Y Y càng thêm tức giận, càng làm khó Nhan Khoa Triển, thông minh lựa chọn im miệng.

Nhan Y Y vẫn không buông tha, “Cô ta là sao chổi, từ khi cô ta xuất hiện trong nhà chúng ta, em mới bị xui xẻo như vậy, muốn làm ngôi sao ca nhạc cũng không được, bạn trai không quan tâm em, mà anh thì sao? Vẫn không phát tài được, đến bây giờ ngay cả một người bạn gái cũng không có, tất cả đều do sao chổi này làm hại.”

Trên khuôn mặt trầm ổn lịch sự của Lục Á Thành xuất hiện chút tức giận, theo lý mà nói, đây là chuyện nhà của bọn họ, anh không tiện nhiều lời, nhưng Nhan Y Y không nói đạo lý, thật sự làm cho người ta nghe không vô, “Y Y, em nói như vậy hơi quá đáng.”

Nhan Nhược vẫn sống nhờ nhà họ Nhan nhưng cô chưa từng hưởng một ngày thoải mái, vất vả kiếm tiền không phải trả nợ cho cha Nhan thì phụ giúp trong nhà, mỗi ngày còn phải cố chịu đựng không tranh cãi trong nhà.

Mà Nhan Y Y đầy tham vọng, mỗi ngày nghĩ cách chỉ trong một đêm trở thành ngôi sao ca nhạc nổi tiếng khắp cả nước, nhưng nhiều lần vấp phải trắc trở, cô lại đem cuộc sống không được như ý của mình đổ trên người Nhan Nhược, thật sự là quá không nói lý.

Khó có được, Nhan Nhược vẫn luôn rất lạc quan sáng sủa, chưa từng có phàn nàn, cô như vậy càng làm anh đau lòng.

Nhan Khoa Triển cười lạnh, “Nhan Y Y, em nói lời này tại sao em không biết mặt đỏ, quần áo trên người của em, trang sức em đeo trên tay, có thứ nào mua bằng tiền của em, mỗi lần về nhà hoặc là đòi tiền anh, hoặc là đòi tiền Tiểu Nhược, khoản nợ của cha em có trả một xu nào không? Em tự hỏi lòng, em có xem nơi này là nhà của mình sao?”

“Nhan Khoa Triển, anh là anh trai của em, anh cho em tiền tiêu là chuyện đương nhiên, về phần cô ta, cô ta ở nhà của chúng ta, ăn của nhà chúng ta, chẳng lẽ không nên đưa ra chút tiền sao?” Nhan Y Y ngang ngược, cao giọng hô to.

Chát ………..

Hung hăng tát trên mặt Nhan Y Y một cái, đầu Nhan Y Y lệch sang một bên, Nhan Khoa Triển còn muốn tát cô, bị Nhan Nhược ngăn lại, “Anh, bỏ đi, chị uống rượu say.”

“Say? Bình thường nó cũng như vậy, Nhan Y Y, bây giờ em cút cho anh, cái nhà này không chào đón em.”

Nhan Y Y bụm mặt, nước mắt lã chã chảy không ngừng, trong mắt phát ra hung ác, “Đây là anh nói, từ nay về sau anh mời em, em cũng sẽ không đến nữa.”

Hướng về phía Nhan Khoa Triển rống một tiếng liền xông ra khỏi nhà. Nhan Nhược có chút bận tâm muốn đuổi theo, Lục Á Thành ngăn cô lại, “Em chăm sóc tốt cho anh trai của em, anh đuổi theo cô ấy.”

“Đã làm phiền anh, Á Thành.”

Mỗi lần Nhan Y Y trở về, trong nhà luôn gà bay chó chạy, nhưng cô là em gái duy nhất của Nhan Khoa Triển, Nhan Nhược nhiều lần nhượng bộ, hi vọng có một ngày cô có thể tiếp nhận mình.

“Tiểu Nhược, em về phòng rửa mặt trước, nhìn hóa trang trên mặt em, có thể dọa chết người ta.”Nhan Khoa Triển vừa khôi phục giọng nói như cũ, trêu chọc cô.

Nhan Nhược cười cười, “Không hù chết anh là được rồi! Đúng rồi, anh ăn cơm tối chưa?”

“Ăn rồi.”

“Khẳng định chưa ăn. Vừa vặn em cũng đói bụng, em đi nấu cháo, chúng ta cùng ăn.” Nhan Nhược cười hì hì đi vào phòng bếp, trong lúc xoay người, trên mặt có chút khổ sở, trước đó bị đánh một côn trên lưng, bây giờ còn đau, vì không để cho Nhan Khoa Triển và Lục Á Thành lo lắng, cô vẫn chịu đựng, muốn ngủ trước để bôi một chút rượu thuốc.

Nhan Khoa Triển nhìn cô, thở dài một hơi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!