You dont have javascript enabled! Please enable it!

Cô vợ đáng yêu của Tổng Giám đốc kiêu ngạo-Chương 028

Chương 028: TRONG MẮT CỦA CÔ KHÔNG NẶN RA HẠT CÁT

Tâm tình của Triệu Hà hơi bình phục, “Tháng trước bà nội tôi đã ra đi, trên thế gian này chỉ còn sót một mình tôi, tôi mới không muốn chết, tôi muốn sống, sống vì bà nội tôi!

Lão già kia nói, chờ khi nào ông ta chán thì sẽ cho tôi một số tiền lớn, tôi sẽ lấy số tiền kia đi trả thù trước, sau đó chuyển tới Mĩ ở.

Như vậy, là có thể đem những chuyện này đều quên.”

Hạ Bạch nghe xong cảm thấy kì lạ, “Cô bị đưa đến bên cạnh người đàn ông kia như thế nào?”

Triệu Hà nói, “Là Hà Kỳ Kỳ bỏ thuốc mê vào trong rượu của tôi, làm cho tôi hôn mê, đưa cho người trung gian. . . . . .”

Cô càng nói càng cảm thấy không đúng, ngược lại nhìn về phía Hạ Bạch, “Không đúng, lúc ấy cô cũng ở đó, cô. . . . . .”

Trong lòng Hạ Bạch bị hung hăng đâm một dao, ánh mắt nhìn sang hướng khác, “Tình huống của tôi với cô không khác nhau lắm, bị người làm cho hôn mê, bị. . . . . .”

“Cái gì! ?” Triệu Hà một phát bắt được cánh tay của cô, “Tại sao, cô. . . . . .”

Hạ Bạch bất đắc dĩ gật đầu.

Triệu Hà hơi sửng sốt, “Vậy cô bị bán cho người nào?”

Hạ Bạch nghĩ tới bộ dạng kiêu ngạo của Hoắc Lôi Đình, cắn răng, chậm rãi nặn ra mấy chữ, “Cầm thú đội lốt người.”
Hai người đều im lặng một lúc, Hạ Bạch nói, “Nếu như thật sự là Hà Kỳ Kỳ làm, chúng ta không thể tha thứ cho cô ấy!”

“Ừm, để cho chúng ta bị chịu khổ nhục, cô ấy lại ung dung, tuyệt đối không thể tha cho cô ấy! Một người 500 ngàn, hai người gom lại được một triệu! Cô ấy nằm mơ cũng có thể thức dậy cười!”

Hạ Bạch siết chặt quả đấm, cô tức giận, cô hận!

Không phải là bởi vì bị hại, mà bởi vì bị phản bội, trong mắt cô không nặn ra hạt cát.

Tình bạn thuần khiết, tại sao có thể làm dơ bẩn như thế! ?

Buổi tối, cô gọi điện thoại cho Tiểu Hòa, biết được thân thể của cậu bé chuyển biến tốt, lúc này mới chịu an tâm đi làm ở quán cà phê.

Sơn Chi cũng có mặt, hai người vừa làm việc, vừa trò chuyện kế hoạch tựu trường.

Vào lúc khách ít, hai người nhỏ giọng nói chuyện phiếm, Sơn Chi ngửi trên người cô có mùi thuốc.

“Này, cậu làm rơi ấm sắc thuốc à? Cả người toàn mùi thuốc Đông y?” Cô không nhịn được kéo quần áo Hạ Bạch ngửi một cái.

“Không có. . . . . . Không có, tôi đổi bột giặt quần áo mà thôi.” Cô che che giấu giấu nói.

Khụ khụ. . . . Cũng không thể nói mình bị Hoắc Lôi Đình cưỡng hiếp đến nổi nơi đó sưng lên đầy máu, ngâm thuốc nước chứ?

“Ít giả bộ ngớ ngẩn để lừa gạt mình đi, nhà mình là thuốc đông y gia truyền, từ nhỏ nhai cây thuốc lớn lên!”

“Được được được, cậu lợi hại!” Cô biết không gạt được, vội vàng nói sang chuyện khác, “Thời gian làm việc bớt nói chuyện, cậu cẩn thận bị trừ tiền lương.”

Sơn Chi chu môi, không thể làm gì khác hơn là im lặng.

Chỉ là cô ngửi được, mùi vị này rất hỗn tạp, nhưng rất nhiều mùi Điền Thất.

Điền Thất là thuốc trị tan máu bầm, ra máu dưới da rất tốt.

Cô nhóc này, cô ấy bị thương sao?

Đang suy nghĩ, có khách tới, cô chỉ có thể đi qua tiếp khách.

Hạ Bạch thở phào nhẹ nhõm, cô không thể nói cho Sơn Chi biết chuyện mình gặp được Triệu Hà.

Với tình tình của cô, đoán chừng có thể mua vé máy bay đi Mĩ giết người!

Hơn nữa loại chuyện này khó có thể mở miệng, cô thật sợ Sơn Chi sẽ xem thường mình. Cho nên tạm thời giữ bí mật, không thể để cho người khác biết.

Sau khi kết thúc công việc, người nào ngủ lại sẽ ăn chút món đơn giản, rồi tự trở về gian phòng của mình.

Cánh cửa khóa giữa phòng trọ nam và nữ, chỉ có bà chủ có chìa khóa. Vì vậy không cần lo lắng vấn đề an toàn, một đêm không nói chuyện.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!