Cục cưng báo thù: Chọc giận Tổng Giám đốc Daddy-Chương 10

Chương 010: MẤT ĐI KÍ ỨC TÁM NĂM

Thời gian phảng phất yên lặng, Nam Cung Sở Thiên cứ nhìn cô như vậy, chuyên chú mà thâm tình, giống như sợ cô sẽ biến mất.

“Ngươi……” Vân Tịch há mồm muốn nói, lại chung quy không hỏi ra tới.

Tám năm trước, cô ở bên trong biển rộng được Hàn Lăng cứu lên, mất đi tất cả trí nhớ. Ngay lúc đó cô trúng đạn mất máu quá nhiều, hôn mê thật lâu, chỉ nhớ rõ lúc tỉnh lại, cô nhìn đến người đầu tiên là Hàn Lăng, sau đó chính là đã biết chính mình mang thai……

Tám năm trước, cô nỗ lực tìm kiếm quá khứ chính mình, nhưng cô qua đi lại phảng phất là một trang giấy trắng, thế nhưng không người nào biết, cũng không có người nhận thức cô.

“Sở Thiên.” Lãnh Liệt nhìn đến tình thế có chút không thích hợp không khỏi gọi một tiếng, mà La Khinh Hương tựa hồ cũng chậm rãi đi tới. Một đôi mắt đẹp ngốc ngốc nhìn Nam Cung Sở Thiên cùng Vân Tịch.

“Tiểu Tịch, ngươi thật sự không có việc gì đi?” Nam Cung Sở Thiên quan tâm hỏi, lại thấy trên mặt cô không hề nửa điểm ý cười, mặt vô biểu tình nhìn anh. Mắt kính khó coi đã sớm ở trong hỗn loạn bị người đâm rớt.

“Ngươi nhận thức tôi sao?” Vân Tịch chậm rãi mở miệng, từng câu từng chữ hỏi. Nam Cung Sở Thiên sửng sốt, nhìn khuôn mặt tuyệt sắc của cô, chua xót nở nụ cười: “Ngươi thế nhưng cái gì cũng quên mất, như vậy cũng tốt, ít nhất, không hề hận ta.”

Vân Tịch khó hiểu, trong đầu tựa hồ có cái gì muốn ra tới. Đau đầu khó nhịn, tức khắc ôm đầu lại đến ở trong lòng ngực Nam Cung Sở Thiên: “Đau quá, tôi cái gì cũng không biết, tôi nghĩ không ra……”

Vân Tiểu Hi trộm ở văn phòng ngoại nhìn, đây là mẹ tái phát bệnh cũ. Hàn Lăng y thuật thực tốt, năm đó bởi vì trọng thương mất trí nhớ, cho nên sau khi xuất hiện đồ vật có tính dẫn đường, đại não đã chịu kích thích, khiến cho đau đầu.

Vân Tiểu Hi sốt ruột dậm chân, gương mặt tinh xảo, miệng không tự giác chu lên, đôi mắt hơi hơi nheo lại, cùng lúc Nam Cung Sở Thiên tức giận giống nhau như đúc. “Hàn Lăng tên hỗn đản này, như thế nào còn chưa tới.”

“Vị tiên sinh này, ngài không thể đi vào.” Phía trước thanh âm thư ký làm cho Vân Tiểu Hi thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội vàng đi lên. Chỉ thấy Hàn Lăng đang xông vào Văn phòng Tổng Giám đốc.

“Ngài là?” Lãnh Liệt kinh ngạc nhìn người đàn ông trẻ tuổi ngay cả gõ cửa đều không có liền đoạt cửa mà vào, hơi mang vài phần tà khí tuấn mỹ, nếu nói Nam Cung Sở Thiên là khối băng, kia người đàn ông này chính là yêu nghiệt.

Nhìn đến vài người ở đây, người đàn ông sửng sốt, ngay sau đó hơi hơi mỉm cười đi đến bên người Vân Tịch, đẩy Nam Cung Sở Thiên ra, chậm rãi mở miệng nói: “Tiểu Tịch, chúng ta đi thôi.”

Tức khắc trường hợp xấu hổ lên, Lãnh Liệt trộm nhìn thoáng qua khuôn mặt đẹp trai lạnh băng của Nam Cung Sở Thiên, một đôi mắt mắt hung ác nham hiểm mà Lãnh Liệt, làm thư ký trộm nhìn qua đi ra ngoài. Mà người đàn ông phảng phất đều không có nhìn đến người chung quanh.

Hàn Lăng lấy thuốc an thần cho Vân Tịch ăn, bất quá là vài phút thời gian, Vân Tịch khôi phục thần trí, nhìn đến người đàn ông vỗ về cái trán nói: “Lăng, xin lỗi, ta……”

“Đừng nói nữa, chúng ta đi về trước đi.” Hàn Lăng thấp giọng nói, ôm Vân Tịch lên liền muốn rời đi, Nam Cung Sở Thiên đứng ở trước mặt bọn họ, ngăn cản đường đi: “Buông cô ra.”

“Ngươi là vị nào? Tịch, ngươi nhận thức anh sao?” Người đàn ông tên Lăng đôi mắt ôn nhu làm trong lòng Nam Cung Sở Thiên cực độ không thoải mái, chính là Nam Cung Sở Thiên lại nói không ra cái gì, La Khinh Hương giữ chặt Nam Cung Sở Thiên, nhẹ nhàng lắc đầu.

Nam Cung Sở Thiên chỉ nhìn Vân Tịch, Vân Tịch ngước mắt nhìn thoáng qua Hàn Lăng. Nhẹ nhàng lắc đầu.

“Tôi tên Hàn Lăng. Nam Cung Tổng Giám đốc, hạnh ngộ. Luôn luôn cửu ngưỡng đại danh, xin hỏi chúng ta có thể đi rồi sao?” Hàn Lăng cười ôn nhu với Vân Tịch, nhưng biểu tình anh khinh thường, lạnh lùng nhìn Nam Cung Sở Thiên, phảng phất như đang khiêu khích.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!