Cục cưng báo thù: Chọc giận Tổng Giám đốc Daddy-Chương 3

Chương 003: NGỌC BÍCH GIÁ TRỊ BA TRĂM TRIỆU

Một tòa biệt thự bình thường, hai cái đứa bé đang ngồi xổm trước sô pha nhìn TV đưa tin, Vân Tiểu Huyền đắc ý nhìn hình ảnh: “Thế nào, ta cái này hiệu quả tốt chứ, hôn lễ quả nhiên ngưng hẳn đâu.”

“Không tồi, không tồi, bất quá cái này còn chưa đủ đâu.” Cô bé con vừa lòng gật gật đầu, khuôn mặt hai đứa nhỏ không có sai biệt, mắt to trong suốt, tựa như hai con búp bê Tây Dương tinh xảo, bất quá thảo luận nội dung lại làm người có chút xấu hổ.

“Đúng vậy, người thương tổn mẹ, chúng ta như thế nào có thể buông tha anh chứ, nhất định phải làm anh nếm thử thống khổ mất đi người yêu.” Vân Tiểu Huyền nở nụ cười lạnh, ở nghiêm trọng âm độc cùng tàn nhẫn không phù hợp tuổi chợt lóe lướt qua.

Nghe được âm thanh mở cửa, hai người lập tức khôi phục nụ cười hồn nhiên đáng yêu, đồng thời quay đầu lại nhìn vào hai người ở cửa: “Mẹ, Hàn soái ca, các ngươi đã trở lại a.”

Vân Tịch nhìn hai đứa bọn chúng, đi đến bên người bọn chúng, Vân Tiểu Hi ôm chặt cô, mỉm cười ngọt ngào nói: “Mẹ, hôm nay ngươi cùng Hàn soái ca đi nơi nào?”

“Các ngươi hôm nay đi làm cái gì?” trên khuôn mặt Vân Tịch giống như băng tuyết không có nửa điểm ý cười, thanh âm cũng không có nửa điểm phập phồng.

Vân Tiểu Huyền nghi hoặc nhìn Hàn Lăng, Hàn Lăng cười nói: “Nhìn một cái, bảo bối chúng ta hôm nay đều đi làm cái gì hả? Phá hư hôn lễ của người ta, thật là càng ngày càng có bản lĩnh.”

Vân Tiểu Hi hiểu rõ tỉnh ngộ, lấy lòng cười nói: “Chúng ta thu tiền người ta mà, bọn họ có tiền như vậy, ai biết đắc tội người nào muốn phá hư hôn lễ bọn họ.”

Vân Tiểu Huyền nhận được ánh mắt cảnh cáo của Vân Tiểu Hi, vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy.”

“Các ngươi biết lần này gây họa bao lớn sao?” Vân Tịch mặt lạnh ném túi hồ sơ trong tay cho hai đứa bọn chúng, Vân Tiểu Hi kỳ quái mở ra, không khỏi ngây ngẩn cả người.

“Nguyên lai các ngươi lần này case cùng anh có quan hệ a, ta đã điều tra quá anh.” Vân Tiểu Huyền nhún nhún vai, trên mặt non nớt không phù hợp tuổi thành thục, mở ra máy tính cấp Vân Tịch cùng Hàn Lăng xem: “Ta đã từng điều tra quá anh ghi chép xuất cảnh, anh mười một năm trước nhập cư trái phép đi nước Mỹ, tám năm trước lấy thân phận Nam Cung Sở Thiên về nước, lúc sau không còn có xuất cảnh qua. Không có người biết anh tuổi trẻ thời điểm rốt cuộc là làm gì đó, cũng không có người biết anh đi nước Mỹ ba năm rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì.”

“Điều tra còn rất kỹ càng tỉ mỉ sao? Lần này người thuê các ngươi là ai? Cùng anh có thù oán sao? Muốn chỉnh anh như vậy, hôn lễ cùng ngày bị phá hư, y theo tác phong Nam Cung Sở Thiên mấy năm nay, là sẽ không bỏ qua của các ngươi.” Hàn Lăng khép lại máy tính, nghiêm mặt nhìn hai người bọn họ.

Vân Tiểu Hi đem trong tay tư liệu ném ở trên sô pha, kiều chân bắt chéo tựa như tiểu Thái Hậu, nhìn qua thật là khôi hài: “Không thể phụng cáo, đối với người ủy thác, chúng ta có tư cách bảo mật, các ngươi nhận được cái case gì?”

Hàn Lăng nhìn nhìn Vân Tịch, Vân Tịch chỉ là rót một ly nước đá cho mình, tựa hồ nhận thấy được ánh mắt Hàn Lăng, có chút nghi hoặc nhìn Hàn Lăng, Hàn Lăng sờ sờ cái mũi cười: “Các ngươi phỏng chừng sẽ không cảm thấy hứng thú, bất quá chúng ta nhận được case cũng có quan hệ cùng Nam Cung Sở Thiên.”

“Ồ?” Đôi mắt Vân Tiểu Hi không tự giác trợn to, mà Vân Tiểu Huyền thì vãnh tai nghe.

“Mộng chi lam, ngọc xanh lớn nhất trên thế giới, được xưng là tai nạn chi thạch, năm 1824, có cái phú hào ở trên buổi đấu giá được đến khối bảo thạch này, một năm sau cả nhà tự sát, viên ngọc bích này bị cất giữ ở nhà bảo tàng Los Angeles, mười một năm trước, nó ở nhà bảo tàng được xưng an toàn nhất toàn thế giới bị trộm. Sau đó khối bảo thạch này từ đây mai danh ẩn tích, viên ngọc bích này ở trên chợ đêm giá bán ba trăm triệu đôla. Một tháng trước, có người đồn đãi viên ngọc bích này được Nam Cung Sở Thiên cất giữ, có người ra giá ba mươi triệu thuê chúng ta điều tra Nam Cung Sở Thiên dấu viên ngọc bích này hay không có.” Hàn Lăng chậm rãi mở miệng.

Vân Tiểu Hi gật gật đầu, Vân Tiểu Huyền không thể tin tưởng mở miệng nói: “Người nọ điên rồi sao? Một viên đá ba trăm triệu đôla, còn vì điều tra nó tiêu tốn ba mươi triệu, đầu bị lừa đá a.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!