Cục cưng báo thù: Chọc giận Tổng Giám đốc Daddy-Chương 5

Chương 005: CÔ BÉ CON KÌ QUÁI

Lãnh Liệt nhận được trước sân khấu điện thoại sửng sốt hạ: “Chuyển phát nhanh? Cô bé con?”

Nghe được trước sân khấu đích xác nhận, Lãnh Liệt đẩy cửa đi vào: “Sở Thiên, có chuyển phát nhanh của ngươi.”

“Mang lên đến nơi.” Nam Cung Sở Thiên nhíu mày, thời gian công tác anh nhàn như vậy sao?

Lãnh Liệt muốn nói lại thôi, xấu hổ mở miệng: “Là cái, là tiểu cô nương bảy tuổi.”

Nam Cung Sở Thiên sửng sốt, đôi mắt nheo lại, Lãnh Liệt biết, đây là tức giận điềm báo, chỉ chốc lát sau trước sân khấu tiếp đãi liền mang theo nữ hài lên lầu. Nguyên bản mặt vô biểu tình cúi đầu chơi xuống tay cơ nữ hài đang xem đến Nam Cung Sở Thiên thời điểm, con ngươi nâng lên, một đôi mắt to tròn tròn tựa hồ có thể nói, làm Nam Cung Sở Thiên sinh ra một loại ảo giác, rất giống người kia……

“Daddy.” Nữ hài tử chu môi, nói không nên lời đáng yêu, lại mang theo vài phần tựa như mê người ăn trí tuệ quả tội ác, cô cười tủm tỉm nhìn Nam Cung Sở Thiên: “Ta kêu Tiểu Hi, anh trai ta ngươi hẳn là đã gặp qua.”

Bàn công tác sau Nam Cung Sở Thiên nhìn chằm chằm vào cô, nửa ngày mới chậm rãi mở miệng: “Mẹ ngươi ở nơi nào?”

Cô bé con lắc đầu, đối với Nam Cung Sở Thiên cao cao tại thượng, mang theo vài phần sắc bén, chính là đại nhân cũng muốn sợ tới mức một đầu mồ hôi lạnh, chính là cô lại như cũ bình tĩnh nhìn anh, ngữ điệu cũng có vài phần lạnh băng: “Ta không biết.”

“Vậy ngươi biết cái gì?” Nam Cung Sở Thiên ẩn nhẫn lửa giận hỏi, lại thấy cô bé con đi đến trước mặt Nam Cung Sở Thiên, ý bảo anh cúi đầu, ở bên tai anh lặng lẽ mở miệng nói: “Tám năm trước, trên bến tàu, cô gái mỹ mạo ăn mặc thâm sắc quần áo ……”

Nam Cung Sở Thiên không đợi cô nói xong, bỗng nhiên đẩy cô ra, Vân Tiểu Hi đột nhiên không kịp phòng ngừa ngã ngồi trên mặt đất, lại như cũ treo hồn nhiên đáng yêu nụ cười: “Daddy, ngươi không sao chứ, ta chính là nữ nhi ngươi nhiều năm không thấy, có phải hay không?”

Nam Cung Sở Thiên lãnh ngạo nhìn chăm chú vào cô, nửa ngày lúc sau chậm rãi mở miệng: “Ta sẽ điều tra rõ ràng.”

Hỉ nộ không hiện ra sắc, Vân Tiểu Hi vỗ vỗ mông, đây là cô đối Nam Cung Sở Thiên ấn tượng đầu tiên, phi thường phi thường hảo, thật là nam nhân xuất sắc đến cực điểm, nghe thế loại lời nói, rõ ràng núi lửa đều sắp bạo phát, lại như cũ có thể đem cảm xúc thu liễm tự nhiên.

Lãnh Liệt có chút giật mình, hai ngày này chuyện khiếp sợ quá nhiều. Mà kỳ quái chính là thái độ Nam Cung Sở Thiên, nhìn vừa rồi Nam Cung Sở Thiên động tác, anh đều cấp tiểu cô nương này nhéo một phen mồ hôi lạnh, lại không có nghĩ đến cô thế nhưng một chút chuyện đều không có.

“Ngươi hảo hảo đi theo cô.” Nam Cung Sở Thiên chỉ vào thư ký bị anh kêu vào cửa, đem cô bé con giao cho Lý thư ký, nữ hài tử không khóc không nháo, nghe thế câu nói, cong lên một nụ cười khả nghi: “Ân, daddy phải nhanh lên trở về bồi Tiểu Hi nga.”

“Điều tra rõ thân phận đứa nhỏ này.” Nam Cung Sở Thiên thanh âm ở cửa văn phòng đóng lại sau chậm rãi vang lên, Lãnh Liệt như cũ mang theo vài phần tò mò hỏi: “Lão đại, rốt cuộc có phải ngươi nữ nhi hay không?”

“Câm mồm.” Nam Cung Sở Thiên tâm phiền ý loạn mở miệng nói: “Ta mới vừa xem qua báo cáo, công trình bên Bắc Mĩ tiến độ như thế nào sẽ đột nhiên ngừng lại, chẳng lẽ áo đức La gia tộc xảy ra chuyện gì sao?”

“Ta cùng ngươi báo cáo qua, Bắc Mĩ gần nhất quét bão Đài Loan, cho nên công trình sau này kéo dài thời hạn hai tháng.” Lãnh Lệut do dự, như cũ không sợ chết hỏi: “Uy, lão đại, rốt cuộc tiểu quỷ từ nơi nào chạy ra a, ngày hôm qua là em gái của tiểu quỷ kia.”

“Ngươi có phải quá nhàn hay không? Ta cũng không biết này hai tiểu quỷ là từ đâu toát ra tới.” Nam Cung Sở Thiên đè huyệt Thái Dương, bỗng nhiên nhớ tới một việc, bọn họ rất có khả năng là vì đồ vật như vậy mà đến.

Hắn tay đặt ở trên điện thoại, nói với Lãnh Liệt: “Ngươi đi ra ngoài trước, hội nghị buổi chiều ngươi chủ trì.”

Lãnh Liệt sửng sốt, gật gật đầu, rời khỏi văn phòng.

Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!