Cục cưng báo thù: Chọc giận Tổng Giám đốc Daddy-Chương 7

Chương 007: CÔ GÁI THẦN BÍ (1)

“Daddy?” Đầu nho nhỏ từ trong khe cửa chen vào tới, Vân Tiểu Hi nhìn đến La Khinh Hương chỉ là nở nụ cười quái dị, nụ cười kia lại làm La Khinh Hương có cổ cảm giác sởn tóc gáy.

La Khinh Hương nhìn thoáng qua cô bé con đáng yêu thủy linh, nhanh chóng dời mắt, đối với xưng hô này phẫn nộ không thôi, lại thấy Nam Cung Sở Thiên chỉ trầm giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Trên khuôn mặt cô bé con giống thiên sứ cười nhẹ: “Daddy, tôi muốn đi ra ngoài một chút, ở tại chỗ này rất buồn a.”

Nam Cung Sở Thiên do dự, nhẹ nhàng gật đầu: “Đừng rời khỏi cao ốc này.”

Vân Tiểu Hi gật gật đầu, thần thái bộ dáng kia, cảm giác quen thuộc nói không nên lời. Cửa đóng lại nhưng bỗng nhiên mở ra: “Daddy, chớ có trách tôi trước đó không có đã cảnh cáo ngươi nga, vị La tiểu thư này tới thường xuyên như vậy, nếu là xảy ra chuyện gì tôi không phụ trách nga.”

Nam Cung Sở Thiên nheo đôi mắt nhìn liếc mắt nhìn nụ cười đắc ý trên mặt cô bé một cái, nụ cười khiêu khích cùng đứa bé trai ngày hôm qua giống nhau như đúc……

“Sở Thiên, đứa nhỏ này? Thật là con gái ngươi?” La Khinh Hương nhìn cửa lại lần nữa đóng chặt, do dự hỏi. Nam Cung Sở Thiên lắc đầu: “Tôi không biết, nếu có thể cho tôi lựa chọn nói, tôi tình nguyện là đúng.”

“Tình nguyện? Ngươi không đi làm giám định?” La Khinh Hương không thể tưởng tượng hỏi, cô quấn lấy anh tám năm, rất ít nhìn thấy anh làm ra loại chuyện này. Lập tức trong lòng có vài phần chua xót. Anh hy vọng đứa nhỏ này là con, người phụ nữ tám năm trước đi vào cuộc đời anh rốt cuộc là bộ dáng gì, cô thế nhưng cũng có cảm giác vài phần ghen ghét.

Nam Cung Sở Thiên môi mỏng mím chặt, La Khinh Hương tức khắc có vài phần phẫn nộ, âm điệu cũng không tự giác đề cao vài phần: “Nam Cung Sở Thiên.”

Nam Cung Sở Thiên nhìn cô một cái: “Tôi đang thông báo tuyển dụng thư ký, không bằng ngươi giúp tôi đi tuyển một người ngươi yên tâm? Rốt cuộc mỗi ngày đều phải gặp người.”

La Khinh Hương sửng sốt, biết anh ý tứ, anh không muốn làm cô tiếp tục nói tiếp, trên khuôn mặt xinh đẹp xẹt qua một tia không vui, lại như cũ đè ép đi xuống: “Tốt, tôi đã biết.”

Nam Cung Sở Thiên mở ra máy tính, hoàn thiện theo dõi hệ thống nhìn cô bé con trong hình, cô bé con cũng không có động tĩnh gì quá lớn, chỉ là nơi nơi đi một chút, phảng phất đối cái gì cũng tò mò. Nhưng Nam Cung Sở Thiên biết, đứa nhỏ này tuyệt đối không có nhìn qua đơn giản như vậy.

Ánh mắt bỗng nhiên căng thẳng, nơi này là……. Bỗng nhiên đóng lại máy tính, Nam Cung Sở Thiên chạy ra khỏi văn phòng. Lại không có chú ý tới Vân Tiểu Hi đi vào phòng họp, nhìn thoáng qua theo dõi hình ảnh, lạnh lùng cười, gọi điện thoại cho Vân Tiểu Huyền: “Tiểu Huyền, chuẩn bị xong chưa? Kế hoạch đã bắt đầu rồi, tôi vốn dĩ muốn tự mình dẫn cô quá khứ, không nghĩ tới cô tự mình đi qua, bọn họ ở phòng họp mở họp, độ dày thủy tinh hoàn toàn có thể bắn xuyên qua.”

“Yên tâm, tôi đã chuẩn bị tốt. Ngươi có thể rút lui.” Vân Tiểu Huyền thanh âm từ trong di động truyền đến, Vân Tiểu Hi nhìn máy tính Nam Cung Sở Thiên, làm cái mặt quỷ, tay nhỏ trắng nõn đặt ở trên bàn phím……

Trong bộ phận nhân sự, Lãnh Liệt nhìn thấy La Khinh Hương đến, không khỏi ngẩn ra: “Khinh Hương, sao ngươi lại đây a?”

La Khinh Hương cười nhẹ, lại mang theo vài phần hương vị chua xót: “Tôi tới giúp Sở Thiên lựa chọn người thích hợp a, rốt cuộc anh mỗi ngày bận rộn như vậy, cái cương vị này cũng rất quan trọng.”

Lãnh Liệt hơi có chút xấu hổ cười cười, anh sao lại không biết La Khinh Hương rốt cuộc là vì cái gì: “Kỳ thật Tổng Giám đốc rất nhiều lúc đều không tới đi làm, những việc này để cho người khác làm thì tốt rồi.” Quen biết nhiều năm, La Khinh Hương đối Nam Cung Sở Thiên một lòng say mê anh cũng là xem ở trong mắt, La Khinh Hương xuất thân hào môn, trong nhà có quyền thế, người cũng xinh đẹp, tính cách cũng ôn nhu, không ai chịu được tính cách lạnh như băng Nam Cung Sở Thiên đâu.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!