Danh môn sau hôn: Ông xã dùng đêm, mời xuống giường-Chương 2

Chương 2: Mẫu xét nghiệm phôi thai

 

Chính là, hắn không có, hắn lạnh băng trầm mặc làm cô hoàn toàn thất vọng rồi.

Hắn ôm một người phụ nữ đẻ non, công khai bước vào địa bàn chính thê của cô, đây không khác gì hung hăng quăng một cái tát ở trên mặt cô, chính là, hắn liền nói một câu giải thích đều bủn xỉn cho cô. Cù Như Bạch, có ai khi dễ người như hắn sao!

Cùng lúc đó, Cù Như Bạch đang híp lại con ngươi nhìn cô, hắn thật hận không thể xé rớt mặt nạ trên khuôn mặt lạnh nhạt của cô. Kết hôn ba năm, vô luận hắn làm cái gì, vô luận hắn khiêu khích như thế nào, cô phản ứng vĩnh viễn là lạnh nhạt, không chút gợn sóng. Hắn thật hoài nghi, người phụ nữ này đến tột cùng có tim hay không.

“Nhạc An, ngươi biết nếu một người phụ nữ ngay cả lòng ghen ghét cơ bản nhất đều không có, đó có ý nghĩa gì sao? Thật không biết ngươi là như thế nào đối đãi hôn nhân của chúng ta.” Đầu mẩu thuốc lá giữa đầu ngón tay hắn chưa đốt hết vứt trên mặt đất, dẫm tắt, rồi sau đó lạnh nhạt xoay người.

Nhạc An nhìn bóng dáng hắn đi xa, trước mắt dần dần bị nước mắt mơ hồ. Bên môi giơ lên nụ cười, châm chọc cũng chua xót. Hôn nhân của cô, chính là một mình giữ căn phòng lớn trống trải, hôn nhân của cô, chính là từ hy vọng vẫn luôn chờ đến tuyệt vọng.

Mu bàn tay trắng nõn mơn trớn gò má, lại là một mảnh ướt át, Nhạc An cười khổ, thì ra cô còn sẽ vì người đàn ông này mà khóc.

Đương đương đương, ngoài cửa người gõ lên cửa vài cái tượng trưng, không chờ Nhạc An nói ‘mời vào’, cửa phòng đã bị đẩy ra, người mặc đồng phục y tá Triệu Thủy Thủy đi vào tới, bang một tiếng đem một quyển tạp chí ném ở trên bàn. Lại là tạp chí bát quái nhàm chán, mấy kỳ gần đây đầu đề trang đầu đều là chuyện tình yêu của Tổng tài tập đoàn Cù thị Cù Như Bạch cùng Vương Thơ San ngọc nữ đương hồng. Đối với chuyện này, Nhạc An sớm đã thấy nhiều nên không kinh ngạc.

“Như thế nào? Khóc?” Triệu Thủy Thủy chỉ thấy đôi mắt cô hồng hồng, trên mặt còn có nước mắt chưa kịp lau.

“Không có, cát vào đôi mắt.” Nhạc An đè thấp đầu, trả lời hàm hồ.

Triệu Thủy Thủy nhún vai, một bộ dáng hận sắt không thành thép. “Lừa, ngươi liền tiếp tục lừa đi. Bất quá lừa người khác dễ dàng, lừa chính mình đã có thể khó khăn.”

Nhạc An cười khổ, không nói. Trong trái tim từng đợt buồn đau rõ ràng như vậy.

“Nghe nói người đàn ông của ngươi lại cho ngươi đội nón xanh? Người phụ nữ kia mới vừa vào phòng bệnh cán bộ cao cấp, vẫn do ngươi làm giải phẫu sinh non! Nhạc An, đầu óc ngươi chưa bị nước vào chứ?” Triệu Thủy Thủy trào phúng nói.

Nhạc An cầm lấy ống nghe bệnh đứng dậy, ánh mắt bình tĩnh như nước, “Người bị nâng vào bệnh viện, ta cùng cô chỉ là quan hệ bác sĩ cùng người bệnh mà thôi. Còn có chuyện khác sao? Nếu không có ta nên đi kiểm tra phòng.”

“Ngươi từ từ!” Triệu Thủy Thủy gọi cô lại, cầm một ống nghiệm đưa tới trước mặt cô, “Mẫu xét nghiệm phôi thai của Vương Thơ San.”

Nhạc An đau đớn xoay người, cắn chặt cánh môi, lạnh lùng ném ra hai chữ, “Ném đi.” đồ vật kia, để cô nhìn liền có cảm giác buồn nôn.

“Nhạc An, làm người nhất định phải sống rõ ràng, ngươi thật sự không muốn biết đứa bé của Vương Thơ San là của ai sao? Cầm nó đi làm DNA, liền tính là ly hôn cũng phải cho Cù Như Bạch bỏ tí máu.”

Bang một tiếng, Nhạc An đem lịch bệnh trong tay nện ở trên mặt bàn, mất khống chế nói, “Ta nói ném đi ngươi nghe không hiểu sao? Đã biết lại như thế nào? Vô luận kết hôn hay là ly hôn, trước nay đều không phải do ta. Cho dù ly hôn, cho dù được bồi thường, tiền có thể đền bù ta trả giá thanh xuân cùng tình cảm ba năm sao? Ta sống càng minh bạch, sẽ chỉ làm ta càng thống khổ.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *