Danh môn sau hôn: Ông xã dùng đêm, mời xuống giường-Chương 5

Chương 5: Nói cho ta, ngươi khóc cái gì?

 

Cô rốt cuộc làm sai cái gì? Vì cái gì đều phải khi dễ cô, ngay cả một cái bình thủy tinh đều muốn cùng cô không qua được.

“Làm sao vậy?” Đỉnh đầu vang lên một giọng nam trầm thấp, trong giọng nói pha lẫn một chút không kiên nhẫn, hiển nhiên là bị đánh thức.

Hắn nhíu mày nhìn trên mặt sàn một mảnh hỗn độn, trên đá cẩm thạch màu trắng còn nhỏ giọt vệt máu đỏ tươi, trắng đỏ rõ ràng. Mà Nhạc An cuộn tròn trên mặt sàn, bộ dáng đáng thương hề hề. “Bị thương?” Hắn hỏi.

“Không cần ngươi lo.” Cô giọng điệu có chút cao.

Hắn bỗng nhiên hừ cười một tiếng, bàn tay nâng cằm mượt mà của cô, không cho phép cô trốn tránh ánh mắt hắn. Đôi con ngươi Nhạc An bị nước mắt gột rửa, sáng quắc, đẹp đến làm người động lòng.

“Nói cho ta, ngươi khóc cái gì?” Hắn tìm tòi nheo mắt, hơi thở ấm áp dừng ở trên gò má tái nhợt của cô.

“Tay ta đau.” Cô cắn môi, vẫn tránh đi tầm mắt hắn. Cù Như Bạch có một đôi mắt thâm thúy, xuyên thủng tính cách con người, thậm chí làm cô có chút sợ hãi.

Không biết sức lực từ nơi nào tới, cô đột nhiên đẩy hắn ra, nghiêng ngả lảo đảo trốn vào trong phòng bếp, sau khi lục tung rốt cuộc lật ra hòm thuốc, cô ngồi dưới đất bôi thuốc cho mình, nước sát trùng châm ra đau đớn kích thích mỗi một tế bào, nước mắt nén ở trong mắt không ngừng di chuyển.

Là một bác sĩ, cô biết tay đối với cô mà nói có bao nhiêu quan trọng. Chính là, trong lòng bàn tay đau đớn lại xa xa không thắng nổi trái tim. Cô cảm giác được nơi nào đó trong lòng góc chứa tình cảm đang một tấc tấc mục nát thối rữa.

Cô gả cho hắn, là thật tình giao phó. Mặc dù hắn đối với cô luôn lạnh nhạt, mặc dù hắn rất ít về nhà…… Đã từng có người nói với cô, yêu phải cần dũng khí. Cô dũng cảm đi yêu, nhưng nhận được vĩnh viễn là vô tình phản bội, Cao Kiếm Phong như thế, Cù Như Bạch vẫn như thế.

Chờ khi cô lau khô nước mắt đi ra phòng bếp, Cù Như Bạch đã đổi xong tây trang chuẩn bị ra cửa.

Chỗ cửa ra vào, giày da màu đen được lau sáng bóng, hắn có chút do dự, trong mắt hiện lên sắc thái khác thường. Kỳ thật, Nhạc An là một người vợ thực tốt, chỉ tiếc, hắn cũng không đủ tư cách người chồng.

“Buổi tối ta đi bệnh viện đón ngươi, có một cuộc xã giao, ngươi cùng ta tham dự.” Hắn bình đạm nói, sau đó đẩy cửa rời đi.

Nhạc An ngốc ngốc nhìn cửa lớn vẫn đóng chặt, Cù Như Bạch vĩnh viễn đều sẽ không trưng cầu ý kiến của cô, hắn nói tựa như thánh chỉ không cho người phản bác. Hắn đa phần cho cô mỗi một giây thời gian đều như là ban ân cho cô.

Nhạc An một mình một người ngồi ở bên bàn ăn ăn bữa sáng, lát bánh mì mềm mại đưa vào trong miệng, lại giống như nhai sáp.

Ăn bữa sáng xong, cô vội vàng chạy đến bệnh viện, bởi vì tay bị thương, cô đã yêu cầu bác sĩ thực tập hủy bỏ toàn bộ giải phẫu trong một tuần.

“Bác sĩ Kiều, vết thương trên tay ngươi vẫn là đi ngoại khoa băng bó một chút đi, chẳng may bị nhiễm trùng thì làm sao, loại chuyện này không thể đùa.” Bác sĩ thực tập tốt bụng nhắc nhở.

“Một chút vết thương nhỏ, không cần chuyện bé xé ra to.” Nhạc An thay áo blouse trắng, cầm lấy lịch trực đêm bác sĩ ghi lại, vừa lật xem, vừa đi về phía phòng bệnh.

Kiểm tra phòng theo thường lệ, cô đẩy cửa phòng bệnh cán bộ cao cấp.

Vương Thơ San thoạt nhìn khôi phục không tồi, sắc mặt hồng nhuận, các chỉ số đều bình thường. Y tá trực ban Triệu Thủy Thủy đang một khuôn mặt cứng nhắc đo nhiệt độ cơ thể cho cô.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *