Đào hôn 100 ngày: Vợ ngọt ngào trộm sinh bảo bối-Chương 106
Chương 106: Đứa không lương tâm
“Được được được, tùy ngươi lăn lộn đi! Đến lúc đó đừng bị khi dễ tìm ta khóc! Con bé chết tiệt kia, đột nhiên tung tăng nhảy nhót tinh lực dư thừa, Cố Hành Thâm rốt cuộc đã làm cái gì? Vì cái gì nét mặt ngươi toả sáng sống lại không thể hiểu được?” Kim Mộc Lân vẻ mặt ngờ vực.
“Còn có thể làm cái gì? Làm bữa cơm đi!”
Kim Mộc Lân trầm ngâm, hồi tưởng tới tay nghề Cố Hành Thâm, cảm thấy cái lý do này vẫn là có khả năng.
“Có cho ta mang cơm hay không?” Kim Mộc Lân nhìn cô.
“A? Không có rồi! Ta tới quá vội!” Cung Tiểu Kiều gãi gãi đầu.
Kim Mộc Lân vô cùng đau đớn, “Chỉ biết ăn thực phẩm độc, đứa không lương tâm!”
“Nhị sư huynh, rất vui vẻ nga! Ngươi rốt cuộc chịu mắng ta! Về sau trong lòng không cao hứng cứ việc đánh ta, mắng ta, đừng không cùng ta nói chuyện!” Cung Tiểu Kiều dính qua, nháy đôi mắt bắt đầu bán manh.
“Thích —— Ai dám đánh ngươi a! Đây không phải tìm ngược sao!” Kim Mộc Lân khốc khốc nghiêng đầu một bên, đối với cô xin lỗi rất khinh thường, khóe miệng lại hơi giơ lên không thể thấy.
Kim Mộc Lân sắc mặt bỗng trầm xuống, “Tiểu Kiều, ta biết lần này ta vô luận làm cái gì, ngươi đều sẽ không thay đổi chủ ý, hy vọng ngươi không cần làm việc ngốc.”
“Ta biết.”
Lúc Cung Tiểu Kiều trở về Cố Hành Thâm quả nhiên đã không còn ở.
Ăn qua cơm chiều đang chuẩn bị ăn chút đồ ăn vặt xem TV một lát, lại phát hiện đồ ăn vặt dự trữ còn không nhiều lắm, vì thế lười biếng bò dậy đi ra ngoài mua.
Bên này có cửa hàng cánh gà ngâm ớt đặc biệt ăn ngon, chính là địa phương có chút tối, nghe nói thường xuyên phát sinh chuyện giao dịch thuốc phiện, chặn đường cướp bóc cùng lung tung rối loạn.
Bất quá Cung Tiểu Kiều đi vài lần cũng chưa gặp qua loại tình huống này, kết quả hôm nay đi đến ven đường, bỗng nhiên liền nghe được hẻm tối truyền đến một tiếng kêu thảm thiết cực kỳ bi thảm.
Cung Tiểu Kiều đánh cái giật mình, đừng hiểu lầm, không phải sợ hãi, là hưng phấn.
Theo bản năng nhìn tới phương hướng thanh âm truyền đến, mơ hồ nhìn đến một chiếc Bentley màu đen ngừng ở ven đường, mấy người đàn ông mặc tây trang màu đen ngăn ở đầu ngõ, bên trong thường thường truyền đến tiếng kêu thê thảm của đàn ông.
Đánh nhau? Quần ẩu?
“A —— các ngươi, ngươi đừng tới đây, ta không biết, ta thật sự không biết lão đại chúng ta ở nơi nào a!”
“Cái gì cũng không biết giữ ngươi còn có ích lợi gì? Phế đi.”
Ôi trời, thanh âm rõ ràng lạnh thấu tim như thế nào quen thuộc như thế?
Giống như thanh âm Lãnh Thấu a!
Cung Tiểu Kiều càng thêm tò mò, hưng phấn trộm thò lại gần.
Kết quả, mới vừa tới gần một chút, liền phát hiện người quen thế nhưng không chỉ có Lãnh Thấu.
Cái bóng dáng lạnh nhạt kia là……
“Uy! Cố Hành Thâm, các ngươi làm gì ở đây?”
Cung Tiểu Kiều đột nhiên lên tiếng, vài người tất cả đều hoảng sợ.
“Người nào?” Có người cảnh giác lên tiếng, thậm chí đã móc súng ra.
“Không có việc gì.” Lãnh Thấu mở miệng ổn định mấy người.
“Đã trễ thế này, ra ngoài dạo lung tung cái gì?” Cố Hành Thâm ngữ khí có chút nghiêm khắc.
“Ta chỉ là ra ngoài mua cánh gà! Các ngươi đang làm gì?” Cung Tiểu Kiều nghiêng đầu muốn nhìn bên trong.
Cố Hành Thâm duỗi tay ngăn trở cô, “Đừng nháo, mau trở về.”
“Làm gì không cho ta xem? Cố Hành Thâm ngươi đang làm chuyện gì xấu?” Hắn càng không cho cô xem, cô càng muốn nhìn, nhảy a nhảy kết quả đều bởi vì thân thể cao lớn Cố Hành Thâm bị ngăn trở.
“Chính sự, đừng vớ vẫn trộn lẫn, ta đưa ngươi trở về.” Cố Hành Thâm đau đầu ôm lấy cô rời đi, Cung Tiểu Kiều vẫn chưa từ bỏ ý định quay đầu ra sau muốn nhìn rõ ràng, bị bàn tay to Cố Hành Thâm xoay trở về.
Cung Tiểu Kiều ghét bỏ tránh ra cánh tay hắn, “Cố Hành Thâm, trên người của ngươi có mùi máu tươi.”

