Đào hôn 100 ngày: Vợ ngọt ngào trộm sinh bảo bối-Chương 121
Chương 121: Cho dù bao lâu cũng chờ em
Tần Nghiêu nghe vậy, con ngươi ảm đạm lập tức lại có ánh sáng, “Được, cho dù bao lâu anh cũng chờ em.”
Cung Tiểu Kiều chôn đầu ở trong lòng ngực anh.
Tần Nghiêu vẻ mặt áy náy, “Xin lỗi, ngay cả lễ tình nhân cũng không có biện pháp làm bạn với em, em… Một mình qua như thế nào?”
Cung Tiểu Kiều đếm kỹ, “Buổi tối lúc đang muốn ngủ bị Thẩm Thiên Nhạc kêu đi tham gia party độc thân, ban ngày không ngừng làm tiết mục quảng cáo! Nhàn đến lúc nhàm chán liền cầm di động chơi game liên tục, tiêu diệt một đôi lại một đôi, một đôi lại một đôi…”
“Em đó…” Tần Nghiêu vốn dĩ tâm tình nặng nề, lập tức bị cô chọc cười.
“Aiz, người như anh sẽ không hiểu trái tim chờ gả của nữ thanh niên độc thân lớn tuổi chúng tôi!”
“Em mới bao lớn!”
“Không nhỏ! Hiện tại người bạn nhỏ năm sáu tuổi đều có bạn trai nho nhỏ rồi!”
“À, Tần Nghiêu, tại sao anh lại đến quán bar Mị Sắc?” Cung Tiểu Kiều hỏi.
“Em nói đi?”
“Chẳng lẽ là tới tìm em?” Cung Tiểu Kiều có chút tự luyến hỏi.
“Ừm, chỉ hận không có tới sớm một bước…” Tần Nghiêu ánh mắt lạnh lùng.
…
Toàn thành phố đều biết, tháng sau hòn ngọc quý trên tay tập đoàn Cố thị sắp sửa cử hành hôn lễ long trọng, toàn bộ thành phố A đều bao phủ ở trong một mảnh màu hồng lãng mạn.
Đối với Cung Tiểu Kiều mà nói, hai người này kết hôn, một người đã từng là bạn tốt nhất, một người là mối tình đầu cô khắc cốt minh tâm.
Theo đó một đám người lúc nào cũng chú ý tới cô, sợ cô bị kích thích quá lớn xảy ra chuyện gì, nhưng bản thân Cung Tiểu Kiều vẫn giống thường ngày, đóng phim, sau khi quay phim xong trở về đắp cà chua, giống như người không có việc gì.
Tất cả mọi người cảm thấy cô đang miễn cưỡng cười vui.
Nhưng cô làm việc tựa hồ hoàn toàn không có bị ảnh hưởng, cảm giác được trạng thái của cô không đúng đại khái cũng chỉ có Kim Mộc Lân mỗi ngày cùng cô đối diễn, cùng ánh mắt sắc bén của Phong Tư Hạ.
Phong Tư Hạ cũng nghe tới một ít tin tức, cho nên trong khoảng thời gian này đối với Cung Tiểu Kiều phá lệ khoan dung, tiến độ cũng chậm lại.
Tuy rằng cô có thể dùng kỹ thuật diễn để che dấu cảm xúc dao động của mình, khiến cho người bình thường nhìn không ra, nhưng đã làm tốt, muốn tốt hơn, Phong Tư Hạ vẫn hy vọng cô có thể giữ trạng thái diễn tốt nhất đến cảnh giới cao nhất, dung nhập vào trong, làm được diễn như không diễn.
Lúc nghỉ ngơi, Cung Tiểu Kiều tung ta tung tăng dịch đến ngồi xổm trước mặt Kim Mộc Lân đang phe phẩy cây quạt giấy giống như có thật.
“Nhị sư huynh! Cơ hồ tất cả mọi người bên cạnh em cả ngày nhìn em, khuyên em, làm em thông suốt, an ủi em, sợ em xảy ra chuyện, tại sao anh cũng không quan tâm em chết sống chứ!”
Kim Mộc Lân đóng cây quạt, liếc mắt một cái nhìn cô, “Thích, cùng em hợp tác lâu như vậy còn không biết kỹ thuật diễn của em, nhìn như miễn cưỡng cười vui, nhưng ở trong mắt em, anh nhìn thấy căn bản không phải đau thương tuyệt vọng mà là hỗn độn điên cuồng! Anh cảm thấy đây là phản ứng em bị kích thích quá độ! Vì an toàn của bản than anh, anh cảm thấy mấy ngày này vẫn là cách xa em một chút tương đối tốt!”
Cung Tiểu Kiều sờ sờ mũi, cười hắc hắc.
Kim Mộc Lân lo lắng liếc nhìn cô một cái, “Muốn cùng anh trở về chùa gặp sư phụ hay không? Có cái gì luẩn quẩn trong lòng, để sư phụ giảng giải cho em một chút!”
Cung Tiểu Kiều lắc đầu, “Sư phụ không phải buông bỏ đao sát sinh sẽ trở thành phật, chính là biển khổ mênh mông quay đầu lại là bờ, em không chịu nổi!”
“Em chuẩn bị làm thế nào?” Kim Mộc Lân hỏi.
Hai người đàn ông này cơ hồ chiếm cứ toàn bộ sinh mệnh cô, cô mất đi một người, đẩy ra một người, anh không có cách nào tưởng tượng sau này một mình cô sẽ như thế nào.
Cung Tiểu Kiều: “Nên làm cái gì thì làm cái đó thôi!”
Toàn bộ sinh mệnh của cô đã sớm chỉ còn lại có một thứ.

