Đào hôn 100 ngày: Vợ ngọt ngào trộm sinh bảo bối-Chương 9

Chương 9: Có phải chán ghét ta hay không

  

“Tiểu Kiều……”

“Cái gì?”

“Ngươi có phải chán ghét ta hay không?”

Vùi đầu tận lực ăn, Cung Tiểu Kiều rốt cuộc ngẩng đầu lên, “A? Không có a!”

Biểu tình Cố Hành Thâm có chút buồn bã, “Bắt đầu từ bốn năm trước ngươi cùng hắn chia tay, có thể sớm hơn, từ khi ta bắt đầu xuất ngoại du học, thái độ của ngươi đối với ta liền rất xa cách. Còn đang trách ta khi đó đi du học ném bỏ ngươi?”

“Ha…… Sao có thể! Ta lại không phải đứa bé, nào có không hiểu chuyện như vậy a! Ta đã trưởng thành, đương nhiên không thể dính ngươi giống như trước!” Cung Tiểu Kiều vội vàng xua tay giải thích.

“Thật sao.”

“Ừm.”

Không muốn quá ỷ lại vào ngươi, bởi vì, một ngày nào đó ngươi sẽ rời khỏi ta.

Tựa như ta từ nhỏ liền chán ghét người Cung gia, tựa như lúc chín tuổi ngươi cùng Cung Hàn Niệm đi xuất ngoại du học, tựa như một ngày nào đó ngươi sẽ cưới cô xây dựng gia đình của mình, nhiều nguyên nhân không thể kháng cự như vậy. Chờ ngươi đi rồi, ta làm sao bây giờ?

Trầm mặc một lát, Cố Hành Thâm đột nhiên mở miệng, “Tiểu Kiều, ngươi có phải còn không bỏ xuống được Tần Nghiêu hay không?”

Cung Tiểu Kiều cả người run lên, tay run đến đũa đều cầm không được.

Cố Hành Thâm vội vàng khẩn trương vỗ lưng cô, “Thả lỏng……”

Tần Nghiêu, tên này giống như lời nguyền rủa, mỗi lần nhắc tới đều sẽ khiến cho cô phản ứng kịch liệt. Cho dù bốn năm trước đã trị hết cho cô, di chứng đó lại vẫn vô pháp loại bỏ.

Hắn vẫn luôn muốn hỏi, có phải bởi vì Tiêu Nhu phản bội cô mà cô giận chó đánh mèo với hắn hay không, cho nên mới sẽ mỗi ngày xa cách với mình, nhưng chung quy không hỏi ra miệng.

Thân thể Cố Hành Thâm bỗng nhiên cứng đờ, bởi vì Cung Tiểu Kiều chậm rãi vươn tay ôm chặt hắn.

Hắn đã không nhớ rõ cô bao lâu không có chủ động nhìn mắt mình.

“Ngươi……”

“Ngô…… Cái kia……” Cung Tiểu Kiều chôn đầu ở trong lòng ngực hắn, “Tiểu Kiều cho Thâm ca ca ôm một cái……”

Cố Hành Thâm ngẩn ra, phảng phất trong phút chốc trở về quá khứ, trong lòng đau thương bị cô chuyển biến ấm áp chữa khỏi.

Nửa đêm, ngoài phòng tuyết rơi.

Gió Bắc quét đến cửa sổ phành phạch rung động, cuồng phong nức nở ở trong phòng nghe tới giống như là trăm quỷ khóc ban đêm.

Cung Tiểu Kiều tóc rối tung, mặc áo ngủ thuần trắng, ôm gối đầu một đường run rẩy chạy tới ngoài cửa phòng ngủ Cố Hành Thâm.

Đẩy cửa ra, sau đó đôi tay ép ở mép cửa, con ngươi đen nhánh sáng quắc u oán mà nhìn người đàn ông nằm trên giường phòng ngủ. Tuy rằng chỉ là tiếng bước chân thực rất nhỏ, Cố Hành Thâm vẫn bị bừng tỉnh.

Trên thực tế, hắn căn bản là không có ngủ, ấm hương trong ngực lúc trước lặp đi lặp lại ở trong đầu truyền phát tin, không thể tưởng được chỉ ôm một cái thế nhưng sẽ làm mình ảnh hưởng lớn như vậy.

Cố Hành Thâm xoa xoa đầu tóc có chút hỗn độn, chống thân thể. Chăn từ trên vai trượt xuống dưới, lộ ra tảng lớn da thịt màu mật, vẫn luôn lan tràn đến bụng nhỏ che dấu cuối chăn.

Ngày thường con ngươi lãnh khốc giờ phút này có vẻ mê ly không hề phòng bị, nhìn đến bóng dáng màu trắng cạnh cửa, Cố Hành Thâm đầu tiên sững sốt, tiếp theo khóe miệng hơi hơi có chút run rẩy, megau1976 giữa mày tựa hồ còn có vài phần thần sắc bất đắc dĩ.

Cung Tiểu Kiều sờ sờ gối đầu trong lòng ngực, thật cẩn thận giương mắt nhìn hắn, muốn nói cái gì, tựa hồ lại nói không nên lời, “Cố Hành Thâm, ta ngủ không được. Ta kể chuyện xưa cho ngươi nghe được không?”

Cố Hành Thâm đã nằm xuống ngủ một lần nữa, hiện tại tâm tình của hắn không tốt lắm, thật không tốt, đặc biệt không muốn nhìn thấy cô, “Đừng nháo.”

“Ngươi nghe xong ngủ tiếp được không?”

“……” Ngủ không được chính là cô, vì cái gì hắn muốn nghe chuyện xưa?

Bài trước đó
Bài kế tiếp
3 Comments

Trả lời DH Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *