Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 168
Chương 168: Em mang thai con anh!
Đây là một ông già rất có khí phách, ăn mặc đường trang màu sợi đay.
Đầu tóc hoa râm, năm tháng ở trên mặt hắn để lại dấu vết khắc sâu, nhưng không cách nào che giấu sắc bén trong ánh mắt hắn, một thân khí thế hồn hậu uy nghiêm lắng đọng lại đến làm người liếc mắt một cái kinh hãi.
Bước chân vững vàng không tương xứng với nếp nhăn trên mặt, có thể nhìn thấy khi tuổi trẻ là cỡ nào hùng phong.
Cửa Công ty dừng lại vài chiếc siêu xe màu đen tràn ngập không khí nghiêm ngặt.
Chiếc phiên bản dài ở giữa, Tần Dật Vũ đứng ở mặt bên, nhìn không tới biển số xe. Nhưng nhìn từ đường nét mượt mà cùng với cảm giác dày nặng không giống nhau, hẳn là một chiếc xe đã trải qua cải trang. Rất có khả năng là loại xe chống đạn nói trên TV.
Từ cửa lớn công ty đi ra, chờ người đàn ông mặc tây trang màu đen ở bên xe lập tức khom người, kéo cửa xe ra, cúi đầu chờ ông già lên xe.
Sau khi cửa xe đóng lại, những người đàn ông mặc tây trang màu đen khác giới nghiêm ở cửa công ty lập tức nghiêm chỉnh huấn luyện lên những chiếc xe khác, rời đi.
Thẳng đến tất cả chiếc xe lái đi, đám người trộm vây xem mới nhẹ nhàng thở ra.
Bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
“Những người đó là ai vậy? Bộ dáng thật đáng sợ.”
“Đúng rồi, ra cửa mang nhiều vệ sĩ như vậy, không phải là lão đại xã hội đen chứ?”
“Đừng nói, có thể là thật, tập đoàn Tần thị chọc phải chuyện gì?”
Trong đầu Tần Dật Vũ ầm ầm vang lên, ông già kia, đời trước nguyên chủ đã nhìn thấy.
Ông nội ruột của Tần Cảnh Thừa!
Nguyên chủ là sau khi Tần gia phá sản, ông già mới xuất hiện.
Trên cao nhìn xuống đứng ở trước mặt người cả nhà cô, trầm ổn nghiêm túc, khí thế bức người.
Lúc ấy hắn tràn đầy uy nghiêm hỏi cha mẹ nguyên chủ, lúc hại chết con của hắn, con dâu của hắn cướp đoạt gia sản, có nghĩ tới sẽ có kết cục hôm nay hay không.
Cha mẹ cô sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, thân thể không khống chế được mà phát run.
Mà nguyên chủ vẻ mặt mê mang, nhìn cha mẹ mình bị người khống chế, nơm nớp lo sợ, không biết làm sao.
Thình lình xảy ra biến cố, đánh đến cô trở tay không kịp, mê mang lại vô tội, sợ hãi lại bàng hoàng.
Cô thậm chí ngay cả những người này là ai cũng không biết, thân phận của Tần Cảnh Thừa thật sự cũng hoàn toàn không biết gì cả.
Sau ngày đó không bao lâu, cô cha mẹ liền chết.
Chết vì bị tai nạn giao thông liên hoàn.
Tần Dật Vũ xách theo bữa trưa, đứng ở dưới ánh mặt trời, có chút choáng váng.
Nếu ông già đã tìm tới cửa, vậy Tần Cảnh Thừa khẳng định đã biết thân thế của mình.
Thì ra, bi kịch chân chính là bắt đầu từ lúc này sao.
Ở lúc sớm như vậy, Tần Cảnh Thừa cũng đã biết thân thế của mình.
Tần Dật Vũ đau đầu, xoa xoa huyệt Thái Dương, cô còn không có thu phục Tần Cảnh Thừa, tuy rằng hiện tại có một tiến triển lớn, nhưng ai biết cảm tình của hắn đối với cô tới mức nào?
Mới ở bên nhau một ngày mà thôi, có thể yêu cô yêu đến không màng cái chết của cha mẹ mình, từ bỏ báo thù sao.
Đáp án là phủ định.
Trên đời này không có vô duyên vô cớ thâm tình, Tần Cảnh Thừa thích cô, có thể là coi trọng sắc đẹp của cô, cũng có thể bị cô tán tỉnh đến không thể chống đỡ được, nhưng vì cô từ bỏ hết thảy gì đó, vẫn là đánh đổ đi.
Không có người đàn ông nào sẽ bởi vì một khuôn mặt liền yêu một người phụ nữ đến chết đi sống lại.
Điểm này cô rất rõ ràng, những người đàn ông thấy mặt một cái liền nói thích cô, bất quá là coi trọng sắc đẹp của cô, cho nên cô hư hỏng không hề có áp lực tâm lý.
Làm sao bây giờ, còn không có thu phục người, nửa đường xuất hiện một tên Trình Giảo Kim.
Hiện tại Tần Cảnh Thừa đừng nói thích cô, phỏng chừng muốn giết chết cô đều có khả năng.
Aiz, tối hôm qua tại sao không cho lực một chút, trực tiếp đẩy ngã hắn chứ.
Aiz, nếu ngủ rồi, bây giờ cô còn có lý do vọt tới trước mặt hắn rống to một câu, em mang thai con của anh!

