Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 186
Chương 186: Tần Cảnh Thừa, ngươi, thực tốt
Tần Cảnh Thừa kéo xuống tay cô, “Ta còn có hẹn.”
“Hẹn ai, có phải phụ nữ hay không.”
Không phải, hẹn khách hàng nói hạng mục.
Nhưng mà, lời nói đến bên miệng lại thành, “Là, hẹn bạn gái.”
Tần Dật Vũ tươi cười càng thêm vũ mị, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xẹt qua ngực hắn, sau đó lôi kéo vạt áo hắn, sửa sang lại xong.
Vỗ nhẹ ngực hắn hai cái, xoay người rời đi.
Tần Cảnh Thừa, ngươi, thực tốt!
Bất Dạ Thành ghế lô VIP lầu hai.
Người đàn ông mặc tây trang Italy màu đen thủ công làm theo yêu cầu, bóng dáng cao lớn ngồi ở trên sô pha, khuôn mặt lạnh lùng, trầm như tùng tuyết, giống như đế vương.
Khí tràng cường đại, làm đối diện khách hàng không dám thở mạnh.
Hắn thực bực bội.
Hai chân giao điệp thay đổi tám lần.
Mãn đầu óc đều là biểu tình cô gái rời đi khi cười lạnh ở cửa sân trường.
Cô đến tột cùng là có ý tứ gì?
Bình thường phụ nữ, người đàn ông của mình cùng phụ nữ khác có hẹn, không nên đều là một khóc hai nháo ba thắt cổ sao.
Cô như thế nào một bộ dáng không sao cả, không có chất vấn, càng không có giữ lại.
Tuy rằng bọn họ không phải quan hệ nam nữ bằng hữu, nhưng tốt xấu cũng……
Càng nghĩ càng phiền, hai chân lại thay đổi vị trí một lần, sau đó lại đổi một lần.
Hắn cũng không biết chính mình hy vọng cô phản ứng gì.
Muốn cùng cô phân rõ quan hệ, lại cảm thấy thái độ cô du hí nhân gian thực khó chịu.
Thật giống như với cô mà nói, hắn có thể có thể không.
Đối diện khách hàng lấy hết can đảm, “Tần tổng, ngươi xem chúng ta lần này hợp tác……”
Đúng lúc này, phía dưới sân khấu đột nhiên bộc phát ra một trận tiếng hoan hô chấn thiên hám địa.
Cả trai lẫn gái thét chói tai, cơ hồ muốn đem nóc nhà đều xốc đi!
Bất Dạ Thành nghênh đón cao trào cuồng nhiệt nhất đêm nay!
Âm thanh ủng hộ hò hét tận trời, đánh gãy lời khách hàng.
Tần Cảnh Thừa càng bực bội.
Lơ đãng thoáng nhìn, liền thấy phía trên sân khấu, một cô gái thân xuyên váy xẻ tà màu đỏ gợi cảm đang biểu diễn múa cột!
Nùng trang diễm mạt, gợi cảm quyến rũ.
Thần thái mị hoặc, câu hồn nhiếp phách.
Mặc lớn mật, nhiệt cay vũ đạo, giống như hoa hồng nóng bỏng gợi cảm trên đời nhất!
Cuồng dã, cao ngạo.
Phong tình, vũ mị.
Gương mặt kia, không trang điểm đều có thể làm toàn thế giới vì cô điên cuồng, huống chi hiện tại hóa trang yêu mị như thế!
Còn múa cột biểu diễn liêu nhân!
Tần Cảnh Thừa sắc mặt đột nhiên biến đổi, xoát đứng lên, đi nhanh đi ra ngoài.
Mang theo gió đều trở nên vô cùng sắc bén.
Thình lình xảy ra biến sắc mặt, sợ tới mức khách hàng run bần bật.
Muốn cùng đi ra ngoài, lại phát hiện hành lang đã không có bóng dáng Tần Cảnh Thừa.
Đây là đi có bao nhiêu mau a.
Tần Dật Vũ nhảy xong một điệu nhảy, hướng tới cả trai lẫn gái dưới sân khấu đã lâm vào điên cuồng vứt cái hôn gió, lại lần nữa khiến cho một mảnh thét chói tai.
Cô từ trên sân khấu đi xuống, lắc lắc đầu tóc mướt mồ hôi.
Đã lâu không ra tới chơi, thật là đã ghiền.
Dọc theo đường đi, vô số đàn ông ánh mắt như lang dừng ở trên người cô, nóng lòng muốn thử.
Tần Dật Vũ trước sau treo nụ cười yêu mị, đi vào quầy bar.
Ngồi vào trên ghế nhỏ cao, hai chân giao điệp.
Chọn một ly rượu đặc biệt, nhẹ nhấp một ngụm.
Khóe mắt quét đến bóng dáng nào đó mang theo tức giận tới rồi, cô câu môi cười.
Đem tiểu ca ở quầy mê đến đầu óc choáng váng.
“Tiểu ca anh, có thuốc lá sao.”
“Có, có.” Thanh niên ở quầy si mê đưa qua một bao thuốc lá nữ sĩ.
Tần Dật Vũ mượn bật lửa, vừa mới hút một ngụm, thuốc lá đã bị người rút đi rồi.
“Ngươi đang làm cái gì!” Tần Cảnh Thừa mặt hàn như sương.
Nặng nề ánh mắt, tựa hồ muốn ăn cô!
Tần Dật Vũ một tay câu lấy bờ vai của hắn, thuốc lá thổi tới trên mặt hắn.
“Ra tới chơi thôi, tức giận như vậy làm gì.”

