Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 204
Chương 204: Cô tự mình ăn thuốc!
Lạc Quân Sanh sắc mặt biến đổi, ánh mắt có chút né tránh, “Em…… Em……”
Thấy cô ấp úng, trong lòng Lạc Tiêu Nhiên đột nhiên trầm xuống.
Có thể làm cho Tần Cảnh Thừa nổi giận như vậy, trực tiếp chống lại Lạc gia, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản!
Răng rắc một tiếng, cửa bị đẩy ra.
Tần Cảnh Thừa khuôn mặt lạnh lùng âm trầm tiến vào.
Cảm giác áp bách thật lớn làm cả phòng đều trở nên chật chội, mang theo vài phần sắc bén.
Hắn không nói gì, cầm một camera còn có một lọ thuốc ném đến trên giường bệnh.
Huyết sắc trên mặt Lạc Quân Sanh rút đi hết.
Đồng tử của Lạc Tiêu Nhiên hung hăng co rụt lại, con bé ngu xuẩn này!
Khó trách Tần Cảnh Thừa nổi giận như vậy!
Cô cư nhiên dám trói lại Tần Dật Vũ, còn muốn bỏ thuốc ghi hình!
Lạc Quân Sanh đôi môi run rẩy, “Không…… Không phải em……”
Cô giãy giụa suy nghĩ muốn bắt tay Tần Cảnh Thừa, nhưng mà trên tay, trên đùi, trên cổ đều bó thạch cao, căn bản không động đậy.
Hoảng loạn giải thích, “Cảnh Thừa, em chỉ muốn hù dọa Dật Dật một chút, không nghĩ tới thật sự muốn hại cô, đều là hiểu lầm, anh tin em.”
Ánh mắt Tần Cảnh Thừa lạnh hơn, “Không biết em gái tôi làm gì, cần làm phiền Lạc tiểu thư hù dọa.”
Lạc Quân Sanh nghẹn họng, á khẩu không trả lời được.
Đương nhiên là cô đoạt ngươi!
Chỉ là, những lời này cô không thể nói, bởi vì, không có lập trường.
Tần Dật Vũ là em gái và tình nhân của Tần Cảnh Thừa, mà cô, hiện tại cái gì đều không phải.
Chỉ là, không cam lòng nha.
Lạc Quân Sanh nước mắt chảy xuống, điềm đạm đáng yêu nhìn hắn.
Lạc Tiêu Nhiên hận sắt hay sao thép, nhưng đây dù sao cũng là em gái hắn vẫn luôn yêu thương.
Nhìn đến cô từ trước đến nay kiên cường ăn nói khép nép như thế, lại cảm thấy không đành lòng.
“Cảnh Thừa, có phải có hiểu lầm gì hay không.”
Tần Cảnh Thừa khóe miệng lạnh lùng nhếch lên, “Dật Dật bị cô rót thuốc, anh nói đây là hiểu lầm?”
“Không phải em! Cô tự mình ăn thuốc, cô hãm hại em!” Lạc Quân Sanh đột nhiên hô to.
Nếu để Tần Cảnh Thừa tưởng cô đút thuốc cho Tần Dật Vũ ăn, vậy cô lại giảo biện như thế nào cũng vô dụng.
Lời này vừa nói ra, đừng nói Tần Cảnh Thừa, ngay cả Lạc Tiêu Nhiên đều cảm thấy, giảo biện như vậy rất vô lực.
“Quân Sanh, câm miệng!”
Đã bắt cả người lẫn tang vật, không mau xin lỗi bình ổn lửa giận, còn cắn ngược lại Tần Dật Vũ một ngụm, đây không phải lửa cháy đổ thêm dầu là cái gì!
Lạc Quân Sanh đều sắp bực chết, “Thật sự không phải em, anh, Cảnh Thừa, các người tin em, thuốc thật là Tần Dật Vũ tự mình ăn!”
“Em gái tôi không phải kẻ ngốc.” Tần Cảnh Thừa mặt vô biểu tình. Cô lại không phải có bệnh, tự mình ăn cái loại thuốc này!
“Tần Dật Vũ muốn hãm hại em!”
“Hãm hại cô? Không phải cô trói đi cô ấy ở trước cửa công ty tôi? Không phải cô muốn bỏ thuốc cho cô ấy để ghi hình? Cô thật là ác độc đến làm người ghê tởm.”
Tần Cảnh Thừa lạnh nhạt nhìn nhìn cô gái trên giường, xoay người rời đi.
Một cái liếc mắt này, xem đến Lạc Quân Sanh như rơi vào hầm băng.
Xong rồi.
Cái gì đều xong rồi.
Chán ghét trong mắt Tần Cảnh Thừa, làm lòng cô như đao cắt.
“Ngu xuẩn!” Lạc Tiêu Nhiên trong cơn giận dữ.
Đây là làm chuyện khốn kiếp gì!
Hiện tại đuối lý chính là bọn họ, cho dù muốn tìm Tần Cảnh Thừa trả thù lại cũng không có lập trường!
Còn muốn đi nhận lỗi chữa trị quan hệ!
Lạc Quân Sanh rơi lệ đầy mặt, “Anh, không phải em, thật sự không phải em, thuốc là Tần Dật Vũ tự mình ăn.”
Thật tàn nhẫn!
Tần Dật Vũ, cô thật tàn nhẫn!
Đối với người khác tàn nhẫn, đối với chính mình ác hơn!
Cô thật là xem nhẹ con tiện nhân kia! Cư nhiên dùng loại phương pháp đả thương kẻ địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm, cũng muốn huỷ hoại hình tượng của cô ở trong cảm nhận của Tần Cảnh Thừa!
Cũng đoạn tuyệt tất cả đường lui của cô.
Hiện tại bằng chứng như núi, dù cho cô có một trăm cái miệng cũng đánh không lại sự thật con tiện nhân kia trúng thuốc!

