Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 70
Chương 70: Người tổn thương cô, hủy hoại trái tim ngàn lần!
“Chờ thật lâu sao.”
Khúc Phàm đi qua, ngồi xuống ở đối diện cô.
Liếc mắt một cái liền thấy được bánh kem trên mặt bàn, đồng tử hung hăng co rụt lại.
Theo sau im lặng nhìn nhìn tay cô dán băng keo cá nhân, cầm một lọ nước thuốc đẩy qua.
“Cái này rất hữu dụng khép lại miệng vết thương.”
Tần Dật Vũ nhướng mày, buông di động, “Oa, đây vẫn là lần đầu tiên Khúc đẹp trai tặng quà cho tôi nha.”
Khúc Phàm cười khẽ, đây không tính là quà, cái này mới đúng.
Nói xong, làm ảo thuật, từ phía sau biến ra một đóa hoa hồng đỏ, “Tặng cho cô.”
Tần Dật Vũ hơi ngẩn ra, nhìn thấy dịu dàng trong mắt hắn.
Chà chà, còn chơi ra tình cảm thật nha.
Thật ra Khúc Phàm đi là cái loại đứa bé to xác nhà bên thực ngoan thực ưu tú, cô thích tra tấn người khác, nhưng sẽ không tra tấn người tốt.
Nếu không có chuyện của Đường Giai Ninh, cô sẽ bứt ra rời đi.
Đáng tiếc, cô có thù tất báo! Người đối xử tốt với cô, dâng trả gấp trăm lần. Người tổn thương cô, hủy hoại trái tim ngàn lần!
Cười tiếp nhận hoa hồng, đặt ở dưới chóp mũi ngửi nhẹ, “Thơm quá.”
Da thịt trắng như sứ, hoa hồng đỏ tươi, đẹp đến làm người hoa mắt.
Khúc Phàm nhìn có chút ngây người.
Tần Dật Vũ đẩy bánh kem qua, “Mau nếm thử tay nghề của tôi, làm bốn tiếng đấy.”
Khúc Phàm nghĩ đến động thái cô đăng lên nhóm bạn trên mạng cái kia, trái tim cơ hồ muốn ngừng đập.
Mặc kệ cô là thiệt tình hay giả ý, ít nhất cái bánh kem này là làm vì hắn, không phải sao.
“Để tôi làm.” Ngăn động tác cắt bánh kem của Tần Dật Vũ, Khúc Phàm tự mình làm.
“Tay bị thương, đừng lộn xộn.”
“Không sao, vết thương nhỏ.”
“Về sau không cần xuống bếp.”
“Như vậy sao được, tôi chính là người muốn lập chí làm mẹ hiền vợ ngoan!” Tần tiểu thư nắm tay.
Lời này nói không chút nào chột dạ, trước kia đã từng, cô thật sự muốn làm mẹ hiền vợ ngoan, gả cho người đàn ông yêu thương, sinh vài ba đứa bé, sống bình yên cả đời.
Nhưng xinh đẹp là ngọn nguồn tội lỗi, cô muốn bình yên, lại luôn có người đẩy ô vào bóng tối. Một khi đã như vậy, vậy thì cùng nhau sa đọa đi, ở bên cạnh bóng tối điên cuồng nhảy múa.
“Như thế nào, ăn ngon không.” Tần Dật Vũ hỏi.
“Ừm, thực ngọt.” Khúc Phàm ngẩng đầu, nụ cười dịu dàng, “Nhưng không ngọt như cô.”
Trên mặt Tần Dật Vũ mang theo nụ cười vui vẻ, ý cười lại không đạt đáy mắt.
“Dật Dật, hỏi cô một vấn đề, có thể trả lời tôi đúng sự thật hay không.”
“Hỏi cái gì, trừ bỏ ba vòng đều có thể đáp nha.” Cô chớp chớp mắt, mang theo vài phần nghịch ngợm.
Khúc Phàm lộ ra mặt đỏ thẫm, nghiêm mặt nói, “Chuyện Đường Giai Ninh, cô có phải rất hận tôi hay không.”
Tần Dật Vũ không nói chuyện, nụ cười trên mặt lại dần dần phai nhạt xuống.
Bưng cà phê uống một ngụm, thực đắng, cô bỏ thêm hai muỗng đường, “Chuyện đã qua, còn nhắc làm gì.”
“Phải làm thế nào mới có thể tha thứ cho tôi.”
Cô cười, “Tôi đã tha thứ cho anh rồi nha, bằng không cũng sẽ không tự tay làm bánh kem cho anh đâu, nhìn xem tay của tôi, còn bị thương nha.”
Cảnh giới cao nhất của nói dối là nói đến bản thân mình cũng sắp tin.
Khúc Phàm nhìn chằm chằm mặt cô, “Tôi và Noãn Noãn đã chia tay.”
“Ồ, thật sao.” Cô cười thực nghiền ngẫm, lại là yêu nữ phong hoa tuyệt đại, “Theo đuổi bốn năm cứ như vậy cắt đứt, không cảm thấy đáng tiếc?”
“Không đáng tiếc, bởi vì tôi gặp người tốt hơn.”
“Đúng không, chúc anh may mắn.”
Thật ra, tất cả mọi người đều giống nhau, rất vô tình.
Về đến nhà đã là bốn giờ chiều, Tần Dật Vũ nghiêm túc tự kiểm điểm, không thể bức thật chặt anh trai nhà mình.
Vì thế, thay váy hắn mua, đeo lên vòng cổ tối hôm qua hắn đưa, cột hai bím tóc chỉnh chỉnh tề tề, xách theo bánh kem đi Tập đoàn Tần thị.
Thật là phụ nữ xấu chuyên nghiệp.

