Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 72
Chương 72: Sinh con có phải cũng muốn cân xứng hay không
Tần Cảnh Thừa lạnh nhạt nhìn cô một cái, ngồi vào sau bàn làm việc xem văn kiện.
Đây là ý gì? Tần Dật Vũ nghĩ trăm lần cũng không ra, gọi cô vào lại không để ý tới, là thế nào.
Cho đến một giờ sau, hắn mới đứng lên, bước ra chân dài đi đến sô pha ngồi xuống.
Tần Dật Vũ khóe mắt hung hăng giật giật, cô nhớ rõ, lúc nảy nói ở bên ngoài chờ hắn suốt ba giờ, cho nên đây là muốn chờ thêm một giờ, gom đủ một đôi?
Ô trời ơi! Muốn rối rắm như vậy hay không, a a a a a a anh ruột rơi của em!
Tần Cảnh Thừa ngồi xuống xong, ánh mắt vẫn luôn dừng ở trên tay cô bị thương, lông mày nhíu lại, “Về sau không cần vào phòng bếp.”
“Lên được phòng khách xuống được phòng bếp mà.”
Tiến có thể làm nữ vương, lui có thể bày đáng yêu, aiz, cô thật là người tình hoàn mỹ. “Em không cần đi vào phòng bếp.”
Tần Dật Vũ liếc nhìn hắn một cái, “Chẳng may bị người ghét bỏ thì làm sao.”
Anh không chê em. Trong đầu Tần Cảnh Thừa theo bản năng nhảy ra một câu, sau đó bị kinh ngạc một chút.
Hắn suy nghĩ cái gì. Thật là điên rồi. “Tay thế nào, đi bệnh viện xem qua chưa.”
Tần Dật Vũ bĩu môi, kỹ xảo nói sang chuyện khác quá vụng về.
“Không có, chỉ bị thương một chút.”
“Bị thương một chút cũng có thể bị uốn ván.”
Tần Dật Vũ, “……” Cô hoài nghi hắn đang nguyền rủa cô, nhưng không có chứng cứ.
Tần Cảnh Thừa cũng cảm thấy đề tài này có chút ngượng ngùng, ngậm miệng.
Ánh mắt dừng ở trên bốn ngón tay bị thương của cô, ánh mắt giãn ra.
Sau đó, hắn thấy được một ngón khác không có băng bó, số lẻ…… Cả người đều không tốt.
Lại xem một ngón tay khác hoàn hảo không tổn hao gì, ánh mắt Tần Cảnh Thừa thay đổi thất thường, Tần Dật Vũ nhìn thấy bị kinh hãi.
“Anh, anh…… Anh nhìn cái gì.”
Vội giấu đi tay phải, chứng cưỡng bách đáng chết này, sẽ không phải nhìn cô bị thương một bàn tay, muốn băm một bàn tay khác chứ?
Tần Cảnh Thừa nhìn một lúc lâu, lấy hòm thuốc dự phòng trong văn phòng, cầm ra bốn miếng băng keo cá nhân, cũng băng bó tất cả bốn đầu ngón tay tay phải của cô.
Suy nghĩ sâu xa hai giây, lại cũng dán lên hai ngón tay cái dư lại.
Mười ngón tay đều băng xong rồi, cuối cùng cảm thấy thoải mái.
Tần Dật Vũ, “……” Có một câu tổ truyền CON MẸ MÀY muốn đưa cho hắn!
Đột nhiên có ý tưởng thực đáng sợ, nếu tương lai ai gả cho hắn, sinh con có phải cũng muốn số chẵn hay không? Lại còn có phải nam nữ cân xứng?
Nếu là sinh không được cân xứng, có phải vẫn luôn sinh hay không?
Emma, ngẫm lại liền thật đáng sợ, may mắn cô chỉ muốn ngủ với hắn, không muốn gả cho hắn, bằng không bị nhiều tội nha.
Nhìn nhìn mười ngón tay mình bao thành cái bánh chưng nhỏ, Tần tiểu thư yên lặng đẩy bánh kem qua, “Có thể ăn chưa.”
Tần Cảnh Thừa nhìn bánh kem, không biết suy nghĩ cái gì.
“Anh, tại sao anh không mở ra hả, có phải không thích hay không?”
Tần Cảnh Thừa, “……” Em cảm thấy anh có thể thích nổi sao? Lần trước ăn bánh kem cô làm, trực tiếp vào bệnh viện cấp cứu!
Hiển nhiên, Tần tiểu thư vừa nghĩ đến điểm này, cười nói, “Yên tâm đi, cái này em làm thực nghiêm túc, tuyệt đối sẽ không có chuyện gì.”
“Cái lần trước không phải làm nghiêm túc?” Người đàn ông nguy hiểm nheo hai tròng mắt.
Hỏng bét! Nói lỡ miệng.
Tần tiểu thư cười khắc phục, “Đương nhiên…… Không phải, lần trước là làm lần đầu tiên mà, không có kinh nghiệm, lần này em xem thực đơn làm bốn giờ nha, thất bại rất nhiều lần mới làm xong nha, ha ha, ha ha.”
Xấu hổ lại không mất lễ phép mỉm cười.
Tần Cảnh Thừa nhìn cô một cái, cầm lấy bánh kem, ngón tay khớp xương rõ ràng xuyên qua ở trên hộp giấy.
Tay hắn thật xinh đẹp, mở hộp giấy đều vui tai vui mắt. Ngay cả móng tay đều rất phù hợp thẩm mỹ của Tần tiểu thư!

