Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 75
Chương 75: Học làm người tốt
Nói xong lại bổ sung một câu, “Hai con.”
Tần Dật Vũ hai mắt mị thành trăng non, “Anh, anh muốn cùng em nuôi chim sao.”
Tần Cảnh Thừa sắc mặt nháy mắt thực xuất sắc.
Sau khi trả tiền lôi kéo cô chạy lấy người, hai người đi vào công viên sau núi, mở lồng sắt ra, chim bên trong lập tức bay ra ngoài, tự do tự tại mà ở trong rừng nhảy lên.
“Nhìn đến một sinh mệnh nhỏ phóng sinh ở trong tay mình, có cảm giác gì?” Tần Cảnh Thừa hỏi.
Hiện tại hắn vô cùng khẳng định, cô em gái này có vấn đề tâm lý.
Có lẽ là di chứng chuyện của Lý Tư Linh, tâm lý trở nên âm u.
“Không cảm giác.” Tần Dật Vũ mặt không lộ vẻ gì.
Lạnh nhạt đến cực điểm.
Không khí có chút quỷ dị, hai người ai cũng không nói chuyện, an tĩnh đi ra ngoài.
Đi ra công viên, có người ăn xin gãy một chân ngồi ở ven đường, chén bể trong tay duỗi tới.
Tần Cảnh Thừa dừng chân, từ trong ví tiền lấy ra mấy tờ mao gia gia, đưa qua.
Tần Dật Vũ lại nghĩ ra lời châm biếm, nhưng nghĩ đến ánh mắt khác thường của hắn lúc nảy, cô như một kẻ đáng thương không thể thấy ánh sáng, thật cẩn thận giấu đi nội tâm bất kham của mình.
Uyển chuyển nói, “Lúc trước em xem được một tin tức, nói ăn xin ven đường dựa vào tranh thủ sự đồng tình của người khác để kiếm tiền, thật ra là lái BMW, không biết là thật hay giả.”
Tần Cảnh Thừa quay đầu lại, cô theo bản năng dời đi ánh mắt, không dám đối mặt cùng hắn.
Đây là một loại nan kham thực vi diệu, sợ ánh mắt sắc bén của hắn.
“Có lẽ vậy, nhưng chẳng may là thật thì sao, một chút mưa đúng lúc có lẽ có thể cứu được một sinh mệnh tràn ngập nguy cơ. Cho dù là giả, chút tiền ấy đối với anh mà nói không đau không ngứa, cần gì phải so đo nhiều như vậy. Cũng không phải làm bất cứ chuyện gì cũng phải tính toán chi li.”
Tần Dật Vũ né tránh, hắn nói, làm cô cảm thấy mình thực xấu xí.
Đột nhiên nhớ tới kiếp trước, hắn luôn là như vậy, một thân chính khí, vì một đứa bé có thể không màng tính mạng của mình đi cứu, cô chê cười hắn cực kỳ ngu xuẩn. Hắn lại nói làm người chỉ cầu không thẹn với lương tâm.
Trong đầu xẹt qua đã từng thống khổ cùng tuyệt vọng, Tần Dật Vũ cười lạnh.
Ha hả, chết con mẹ nó chứ không thẹn với lương tâm!
“Đi thôi, nhàm chán.” Cô nâng bước rời đi.
Khóe mắt liếc đến phía sau, tên ăn xin kia lệ nóng doanh tròng cám ơn Tần Cảnh Thừa rối rít, trong lòng cô loạn như ma.
Thực hụt hẫng.
Buổi tối nằm ở trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà thất thần.
Đinh ——
Di động truyền đến tin tức nhắc nhở, cô cầm lấy nhìn, là Tư Dực Dương.
【Tư thiếu gia: Cô thích mèo hay chó?】
Con ngốc nhà địa chủ, mỗi đêm một câu thổ vị lời âu yếm, mưa gió không thay đổi.
Nếu là đổi lại trước kia, cô liền phối hợp trả lời.
Nhưng đêm nay……
Lại có tin tức vào, là Khúc Phàm.
【Thiên Phàm Quá Tẫn, trở về vẫn thiếu niên: Ngủ rồi sao, muốn nói chuyện với cô.】
Tần Dật Vũ tâm phiền ý loạn, trong đầu đều là lời nói của Tần Cảnh Thừa, người có tâm lý âm u, nhìn đến tất cả đều là một mặt đen tối của con người ……
Di động ném tới một bên, vén chăn ngủ.
Ngày hôm sau trở lại trường học, lúc đi đến cổng trường, có ông già ăn xin chống gậy đi đến trước mặt cô, “Xin thương xót dùm, tôi đã hai ngày không ăn cơm.”
Nếu đổi lại trước kia, Tần Dật Vũ khẳng định xoay người đi ngay. Cô đồng tình với người khác, có người có từng đồng tình với cô?
Chỉ là, chân làm thế nào cũng bước không ra.
Cuối cùng cắn răng một cái, từ cặp sách lấy ra túi tiền, Tần Cảnh Thừa, thật là trúng tà của anh!
“Cám ơn, cám ơn cô gái nhỏ, người tốt có báo tốt a.”
Tần Dật Vũ ngẩn ra, “Tôi không phải người tốt.”
Nói xong bước nhanh rời đi.
Loại cảm giác này, nói như thế nào hả, dường như cũng không tệ lắm.

