Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 78

Chương 78: Đừng lo lắng, có tôi ở đây

 

Chuyện Hạ Noãn Tử cắt cổ tay tự sát, trong vòng một ngày truyền khắp mỗi một góc xã hội thượng lưu.

 

Trước kia không ai lưu ý đến công chúa nhỏ hướng nội của Tần gia, hiện giờ, tất cả mọi người đã biết.

 

Cảm thấy khiếp sợ đồng thời cũng có chút không thể hiểu được. Nơi nơi đều có thể nghe được tin bát quái của cô.

 

“Tần Dật Vũ? Ai nha, họ Tần, là Tần gia tôi biết sao.”

 

“Không sai, chính là em gái của Tần Cảnh Thừa tập đoàn Tần thị.”

 

“Oh my God, Tần gia lại còn có con gái? Tại sao tôi không biết.”

 

“Nghe nói là khi còn nhỏ từng bị người bắt cóc, sau đó người trở nên thực hướng nội, sợ gặp người, không có cảm giác tồn tại nào.”

 

“Mở rộng tầm mắt, đường đường thiên kim danh môn lại làm tiểu tam, còn bức tử người chính thức, chà chà, hình tượng của Tần tổng tốt như vậy, như thế nào sẽ có loại em gái tam quan bất chính như vậy?”

 

“Ai biết được, tôi còn nghe nói, đây không phải lần đầu tiên, lúc trước có một sinh viên nhảy lầu biết chứ, cũng là vì bị Tần Dật Vũ đoạt bạn trai, nghe nói cô còn đoạt đàn ông của bạn thân đấy……”

 

“Chà chà, đây cũng là nhà thơ a, thật muốn nhìn một chút người không biết xấu hổ như vậy trông như thế nào……”

 

Tần Cảnh Thừa gọi điện thoại một ngày, vẫn luôn không liên hệ được Tần Dật Vũ, cuối cùng thậm chí tắt máy.

 

Hắn tức giận đến khí lạnh mất khống chế, làm cho toàn thể nhân viên công ty đưa đi nam cực hưởng thụ gió lạnh xâm nhập.

 

Mọi người ôm thành một khối run bần bật, trước kia tuy rằng Tần tổng một khuôn mặt lạnh, nhưng cũng sẽ không hỉ nộ vô thường như thế.

 

Giờ tức giận, là muốn hủy địa cầu mị.

 

Tần Dật Vũ không liên lạc được, Tần Cảnh Thừa vừa phẫn nộ vừa lo lắng.

 

Tình huống của cô quá phức tạp, khoảng thời gian trước bệnh tự kỷ, đột nhiên khỏi, chính là cả người đều trở nên không bình thường.

 

Hiện tại lại xảy ra loại chuyện này, chẳng may trong lòng luẩn quẩn ……

 

Càng nghĩ càng sợ, Tần Cảnh Thừa vội sai người đi tra vị trí của cô.

 

Tần Dật Vũ chạy thoát tất cả lớp học, đi dọc theo đường, cô cũng không biết phải đi đâu. Chỉ lang thang không có mục tiêu đi tới.

 

Đi qua con đường nhỏ hoang vu, trải qua quốc lộ ngựa xe như nước, xuyên qua đường phố phồn hoa ồ ạt đông người, cô độc quanh quẩn ở trong phố lớn ngõ nhỏ, cuối cùng đi tới bờ sông không người.

 

Cô đứng ở bờ sông, đôi tay chống lan can, ngắm nhìn mặt sông vô tận.

 

Lúc này đã là hoàng hôn, ánh chiều tà hoàng hôn lưu loát, ở mặt sông tưới xuống một mảnh ánh sáng màu vàng, gió thổi qua mặt sông, sóng gợn lăn tăn.

 

Giống như ngọn đèn dầu muôn nhà, vô cùng ấm áp. Nhưng cô lại chỉ cảm thấy lạnh băng, lạnh băng thuộc về bóng tối.

 

Gió đêm từ từ, thổi bay tóc dài bên tai cô, xẹt qua đôi mắt mê ly, phản chiếu ra cô lạnh nhạt.

 

“Em đang làm gì!”

 

Một bàn tay to bắt lấy cánh tay của cô, kéo cô ra phía sau. Người ngã vào vòng tay dịu dàng nào đó.

 

Tần Cảnh Thừa nghiến răng nghiến lợi, “Em đứng ở bờ sông muốn làm gì, tại sao tắt máy!”

 

Tần Dật Vũ ngơ ngác nhìn gương mặt này, có chút hoảng hốt.

 

Trước kia, chủ nhân gương mặt này, cũng đã từng khẩn trương nhìn cô như thế, quan tâm cô, chỉ tiếc, đều là biểu hiện giả dối.

 

Cô bị lạc ở trong bẫy rập dịu dàng của hắn, hắn lại tự tay đưa cô xuống địa ngục. Cô là yêu nữ bị nguyền rủa, chú định chỉ có một mình.

 

“Xem hoàng hôn a, bằng không anh nghĩ sao, tự sát?”

 

Cô đang cười. Chỉ là ở nụ cười như vậy, hắn lại thấy được cô độc cùng tịch mịch bị toàn thế giới vứt bỏ.

 

Hắn trừu đau lên, một tay ôm người vào trong lòng ngực, “Đừng thương tâm, có anh ở đây.”

 

‘Đừng lo lắng, có tôi ở đây.’

 

A, câu nói cỡ nào quen thuộc, cũng giống như đời trước.

 

Cô chính vì những lời này, nhổ tất cả gai trên người, dâng lên trái tim mình.

 

Mà hắn, lại bỏ như giày rách……

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *