Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 82
Chương 82: Ông lại không phải trạm thu rác rưởi
Cô hiền lành như vậy, biết đi cho chim bồ câu ăn, nhìn đến bà cụ qua đường cái biết đi qua đỡ, nhìn đến đứa bé ăn xin ven đường sẽ có lòng thương cảm.
Cô chân thành như vậy, quà tặng hắn đưa coi như trân bảo, cho dù hiện tại loại tình huống bị người phỉ nhổ, cũng không quên che chở vòng cổ hắn tặng.
Chính là cô gái chân thành hiền lành như thế, lại phải chịu đựng nghìn người chỉ trỏ! Mà hết thảy tai bay vạ gió này, đều là bởi vì hắn gây nên!
Tư Dực Dương gầm nhẹ một tiếng, cũng không rảnh lo cái gì, cảm thấy bởi vì bản thân chi tư hãm cô với bất nghĩa mình thật dơ bẩn!
Bước lên, ở trong một mảnh tiếng sỉ nhục chửi rủa, hắn cầm tay Tần Dật Vũ, đỡ cô lên.
Tần Dật Vũ ngẩng khuôn mặt nhỏ loang lổ nước mắt, đáy mắt ủy khuất cùng bàng hoàng, làm tim Tư Dực Dương đau đớn thật sâu.
Fuck!
Nếu hắn không thể trả cho cô sự trong sạch, còn không bằng chết đi!
“Đừng sợ, tôi tới.” Giọng điệu của Tư Dực Dương dịu dàng xưa nay chưa từng có.
Tần Dật Vũ giật mình, sau đó trong mắt lộ ra vài phần nan kham, né tránh không dám nhìn đôi mắt hắn.
“Dương Dương, thực xin lỗi, để anh nhìn thấy dáng vẻ tôi không chịu được như thế.”
Trái tim Tư Dực Dương bị người hung hăng nện một quyền, cô có lỗi gì, tại sao phải xin lỗi. Một cô gái tốt như vậy, hắn đến tột cùng làm chuyện khốn kiếp gì!
Tư Dực Dương bảo vệ cô ở sau người, mắt lạnh đảo qua mọi người ở đây, nói, “Tất cả các người đều nghe rõ ràng cho tôi, Tần Dật Vũ chưa từng chen chân tình cảm giữa tôi và Lý Tư Linh, bởi vì tôi và Lý Tư Linh căn bản không có quen nhau! Nếu ai còn dám làm khó Dật Dật, chính là làm đối cùng Tư Dực Dương tôi!”
Mọi người nhìn nhau, hiển nhiên không nghĩ tới hắn sẽ nói như vậy.
Sau khi nhỏ giọng thảo luận một trận, trong đám người có người cao giọng nói, “Tư thiếu gia, anh đừng bị yêu nữ này mê hoặc!”
Có người mở đầu, những người khác cũng cổ đủ dũng khí, sôi nổi lên tiếng.
“Đúng vậy, Tư thiếu gia, Tần Dật Vũ chính là con hồ ly tinh, không biết câu dẫn bao nhiêu đàn ông, anh đừng bị cô ta lừa.”
“Chà chà, Tần Dật Vũ cũng lợi hại nha, lại có thể làm cho Tư thiếu gia làm giả chứng thay cô.”
“Cũng không phải là, lúc trước có người chụp được Tư thiếu gia và Lý Tư Linh cùng đi nhà ăn tình lữ ăn cơm, thư trăn trối của Lý Tư Linh cũng nói bọn họ đang quen nhau.”
“Còn có, lúc trước khi Lý Tư Linh tự sát, Tư thiếu gia cũng không phủ nhận, hiện tại lại nhảy ra nói chuyện thay cho Tần Dật Vũ, không phải bị mê hoặc là cái gì……”
“Lý Tư Linh đáng thương, một cô gái thật tốt đã chết còn phải bị Tần Dật Vũ khi dễ……”
Tần Dật Vũ cúi đầu, không nói tiếng nào.
anh hùng khí khái của đàn ông một khi bị kích phát, liền sẽ không ngừng bành trướng, hiện tại loại tình huống này, cô chỉ cần sắm tốt vai đóa hoa trắng nhỏ điềm đạm đáng yêu là được.
Cô bị bôi nhọ càng thảm, Tư Dực Dương liền sẽ càng phẫn nộ, tự nhiên sẽ làm sáng tỏ cho cô.
Quả nhiên, nghe được những lời này Tư thiếu gia nổi trận lôi đình, đương trường phát biểu!
“Mẹ nó, ông lại không phải nhà từ thiện! Lý Tư Linh chó má gì, vừa xấu vừa nghèo lại tỏa đồ quê mùa, bổn thiếu gia sẽ nhận thức loại phụ nữ nghèo kiết xác? Còn quen nhau với cô ta?
Ha! Chuyện cười !
Cũng không nhìn xem cô mấy cân mấy lượng, trước kia phụ nữ của ông không phải nộn mô chính là minh tinh, kém cỏi nhất cũng là hotgirl, tùy tiện xách ra một người đều là da trắng mạo mĩ chân dài. Ông mắt mù mới có thể coi trọng con ma ốm Lý Tư Linh!”
Mẹ nó, hắn cũng có theo đuổi được không. Không chút tư sắc cũng muốn lên giường hắn?
Xem hắn là trạm thu rác rưởi sao!
Ông cho dù có nhiều tiền đến muốn cầm đi đốt, cũng không phải là phụ nữ tốt nhất sao.

