Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 88

Chương 88: Cô thơm quá, dùng nước hoa gì? Mê hồn hương đấy.

 

Tần Dật Vũ giơ giơ rượu Cocktail trong tay, “Muốn uống một ly không, tôi mời anh.”

 

Trong lòng Khúc Phàm có chút thấp thỏm, không biết làm thế nào mới có thể cầu được cô tha thứ.

 

“Tôi mời cô.” Hắn nói xong xoay người, cũng gọi một ly rượu Cocktail, trả tiền hai ly.

 

Hai người đi tới góc sô pha ngồi xuống, Tần Dật Vũ uống một ngụm rượu, một tay đáp ở trên lưng sô pha, đôi mắt xinh đẹp quyến rũ như tơ.

 

Nhìn cô uống, Khúc Phàm cảm thấy miệng khô lưỡi khô, cũng uống một ngụm.Thấp thỏm nói, “Dật Dật, thực xin lỗi.”

 

Tần Dật Vũ cúi đầu, lông mi xinh đẹp rũ xuống.

 

Cô tựa hồ thực thích động tác này, có thể che giấu tất cả châm chọc nơi đáy mắt. Chỉ là khóe miệng châm biếm vẫn lộ ra một chút.

 

Khúc Phàm thật đau lòng.

 

Cô ruốt cuộc vẫn hận hắn.

 

“Chuyện Lý Tư Linh, tôi đã biết, anh vô tội.”

 

Trong mắt rũ xuống của Tần Dật Vũ hiện lên một tia chán ghét, thực mau đã bị cô che giấu đi. Cô nói, “Tới, chúng ta uống rượu.”

 

Khúc Phàm muốn nói lại dừng, bất đắc dĩ cùng cô chạm chạm ly.

 

Tần Dật Vũ đột nhiên ngồi vào bên người hắn, khoảng cách giữa hai người chỉ cách một nắm tay.

 

Rất gần, gần đến hắn có thể ngửi được mùi thơm quyến rũ mê người trên người cô, không giống mùi thơm lạnh nhạt quyến rũ của cô ngày trước. Đây là một loại mùi thơm có thể làm người mê say, Khúc Phàm cảm thấy, hắn có thể say.

 

Tim nhảy bùm bùm thật nhanh, ánh mắt nhìn cô cũng mê ly rất nhiều. Nhịn không được thò lại gần, hít ngửi chỗ trên vai, “Cô thơm quá, đây là nước hoa gì?”

 

Tần Dật Vũ nghiêng đầu cười khẽ, nụ cười chứa ý tứ không rõ.

 

Ngón tay đắp móng giả màu đỏ, nhẹ nhàng vuốt vuốt sợi tóc trên trán, “Mê hồn hương đấy.”

 

Nói xong, Khúc Phàm bùm một tiếng ngã xuống.

 

Tần Dật Vũ đúng lúc đứng lên, tránh hắn đụng vào.

 

Người đàn ông ngã vào trên sô pha, hơi thở thoáng lộ ra dồn dập, hai má ửng hồng, rượu Cocktail uống một nửa rơi đầy đất.

 

Cô tiến lên một bước, móng tay dài nhẹ nhàng xẹt qua ở trên khuôn mặt đẹp trai của hắn, chà chà, dáng vẻ thật đúng là ngon miệng.

 

Khúc Phàm rất tuấn tú, đây là không hề nghi ngờ, hắn còn chưa đi ra khỏi trường, trên mặt mang theo vài phần tràn đầy sức sống.

 

Không có sự chín chắn bày mưu lập kế như Tần Cảnh Thừa, cũng không có lưu luyến bụi hoa không kềm chế được như Tư Dực Dương, nhưng lại có ánh mặt trời soái khí tốt đẹp trong khuôn viên trường.

 

Chà chà, tiểu thịt tươi ngon miệng như vậy, thật đúng là có chút lãng phí đây.

 

Tần Dật Vũ búng tay một cái, gọi hai bartender tới, “Bạn tôi uống say, phiền toái đưa hắn đến phòng 4044.”

 

Lầu một của Bất Dạ Thành là chỗ ăn chơi, lầu hai là phòng bao, lầu ba trở lên là phòng ở của khách sạn.

 

Lúc ban đầu cô không rõ tại sao loại địa phương ăn chơi này lại biến thành bộ dáng khách sạn, hiện tại ngẫm lại, đại khái là thuận tiện cho tình lữ nã pháo đi.

 

Bartender bị cô cười phong tình, mê đến hồn đầu chuyển hướng, đỡ Khúc Phàm lên liền đưa đến 4044.

 

Tần Dật Vũ lấy ra di động của Khúc Phàm, tìm được số điện thoại của Hạ Noãn Tử, gọi qua.

 

Hôm nay Hạ Noãn Tử thật bất lực, thanh danh của cô đã huỷ hoại hết, ngay cả ra cửa cũng không dám.

 

Nghe được tiếng chuông di động vang lên, cô thân thể hơi co rúm lại, kinh hoảng cầm lấy, nhìn đến là điện báo của Khúc Phàm, hai mắt vui vẻ.

 

“Anh Khúc Phàm.”

 

“Nha, gọi thật đúng là thân thiết nha.”

 

“Tần Dật Vũ, tại sao di động của anh Khúc Phàm ở trong tay cô!” Hạ Noãn Tử thất thố thét chói tai.

 

“Đương nhiên là lấy từ trong túi hắn nha, muốn biết hắn đang làm gì sao, Bất Dạ Thành phòng 4044.”

 

Nói xong treo điện thoại.

 

Hạ Noãn Tử nghe âm thanh tút tút trong điện thoại, trong đầu trống rỗng, anh Khúc Phàm hắn…… Cùng Tần Dật Vũ đi khách sạn……

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *