Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 96
Chương 96: Dật nữ vương rất đơn thuần ô ô ô
Máy tính là một bàn máy tính chuyên nghiệp, cho dù bị đập vô tội, cũng vẫn chuyên nghiệp làm việc bình thường.
Tích tích tích truyền đến âm thanh nhắc nhở email.
Tần Cảnh Thừa sắc mặt âm trầm, hiện tại không có bất cứ tâm tình nào để làm việc. Nhưng mà khi khóe mắt quét đến người gửi thư, vẫn trầm khuôn mặt nhặt máy tính lên.
Đây là một email gièm pha mới ở trường học về Tần Dật Vũ trong khoảng thời gian này.
Lúc nhìn đến cô đã trải qua trong khoảng thời gian này, tay Tần Cảnh Thừa nắm con chuột đột nhiên buộc chặt, sức lực quá lớn, tcho nên đầu ngón tay đều đã trở nên trắng.
Hắn tìm kiếm diễn đàn Học viện Trung Nghệ, nhảy ra những cái thiệp lúc trước.
Những lời bàn tán hãm hại Tần Dật Vũ, xem đến hơi thở quanh thân hắn càng ngày càng chìm, càng ngày càng chìm……
Ngày hôm sau là thứ sáu, Tần Dật Vũ xin nghỉ, không đi trường học.
Nghĩ đến phản ứng của Tần Cảnh Thừa tối hôm qua, cô kiều chân bắt chéo, vừa ăn bữa sáng vừa lấy di động ra gọi điện thoại.
Tần Cảnh Thừa đang muốn đi họp, nhìn đến điện báo của cô, đột nhiên không biết tiếp hay là không tiếp.
Nghĩ đến xấu hổ tối hôm qua, hiện tại hắn từ chối liên hệ với cô. Nhưng mà, những lời bàn tán hãm hại trên diễn đàn lại làm hắn đau lòng, rất muốn nghe giọng của cô một chút.
Thật sự khó có thể tưởng tượng, mấy ngày nay cô một mình chịu đựng như thế nào.
Do dự hai giây, vẫn nhấn xuống phím tiếp nghe.
“Anh.” Tiếng của cô gái ngọt ngào ngoan ngoãn, hoàn toàn khác với tối hôm qua phong tình vạn chủng.
“Chuyện gì.” Giọng nghiêm trang, giống như đang dò hỏi tiến độ làm việc của cấp dưới.
“Không có gì nha, chỉ muốn hỏi một chút, hôm nay sao anh đi làm sớm như vậy?”
Tần Cảnh Thừa, “……”
Tại sao anh đi làm sớm như vậy, trong lòng em không tự biết sao!
“Bận công việc, không có việc gì anh cúp máy.”
“Chờ một chút, anh, tối hôm qua có phải anh đưa em về hay không?”
“Ừm.”
Giọng nói của cô tựa hồ có chút ngượng ngùng, “Tối hôm qua em uống say, bộ dáng có phải thực xấu hay không?”
“Không có.” Sao có thể sẽ xấu, bộ dáng cô say rượu, quyến rũ chết người!
“Em có phải nôn hay không?”
“Không có.”
Tần Dật Vũ kẹp lên một cây xúc xích nướng, một ngụm cắn đứt.
Ăn ngon lành, sau đó ưm ưm nói, “Không có sao, kỳ quái, vậy tại sao em giống như nhớ rõ anh cởi quần áo cho em?”
Tần Cảnh Thừa, “……”
Trên mặt vẫn đứng đắn, vành tai lại đỏ.
“Em nhớ lầm rồi.”
“Thật vậy chăng, nhưng rất chân thật nha, chẳng lẽ là em uống say, sau đó nằm mơ?”
Hai lỗ tai của Tần Cảnh Thừa đỏ hết, xụ mặt nói, “Có lẽ vậy, người say rượu nhiều mộng.”
Tần Dật Vũ muốn cười, đối với chuyện khiêu khích anh trai nhà mình, từ trước đến nay cô làm không biết mệt.
“Ồ, thì ra là nằm mơ sao, em nói mà, nếu không phải nằm mơ, tại sao sẽ nhìn thấy anh hôn em chứ.”
Tần Cảnh Thừa tay nắm di động đột nhiên buộc chặt, theo bản năng mà nhìn về phía cửa văn phòng, sợ có người nhìn thấy hắn thất thố.
Hắn ho khan hai tiếng, “Ừm, anh làm sao có thể hôn em, sau này đừng gặp phải giấc mơ kỳ kỳ quái quái này.”
“Là rất kỳ quái nha, em còn mơ thấy anh cắn cổ của em, anh, có phải anh muốn ăn em hay không hả.”
Tần Cảnh Thừa thực xấu hổ, nghe giọng nói cô ngây thơ như thế, cảm thấy mình thật vô sỉ.
“Em suy nghĩ nhiều.”
“Anh, anh khẳng định muốn ăn em, em nhìn đến dấu răng, anh, có phải em đắc tội với anh hay không, ô ô ô ~”
Tần Cảnh Thừa, “……”
“Anh còn phải dự họp, cúp máy trước.”
Vội vàng cúp điện thoại, mặt đã hồng tới chỗ cổ.
Đáng chết tối hôm qua hắn đều làm cái gì!
Cô cũng không hiểu cái gì hết, xem hắn là anh trai ỷ lại, hắn lại…

