Hello, ngài nam thần-Chương 47
Tô Như Vũ sắc mặt một trận trắng bệch.
Đường Ngọc Tư trực tiếp ngốc.
Mà mọi người còn không có rời đ,i đầu tiên là sửng sốt, sau đó đồng thời kinh tủng.
Hẳn là…… Đại khái…… Có lẽ…… Không phải như bọn họ nghĩ đi?
Trước quầy thu ngân, Đường Vi Tiểu cùng Lôi lão bản còn đang đĩnh đạc nói.
Vẻ mặt Lôi lão bản chối từ, “Không không không, chúng ta ngay từ đầu nói chính là bốn sáu, ta bốn ngươi sáu.”
“Như vậy sao được, sau đó không phải đã nói năm năm sao, ta sẽ không chiếm chút tiện nghi của ngươi.”
“Nơi nào là chiếm tiện nghi, nếu không phải Tiểu thiếu gia thông minh, ta hôm nay cũng bán không ra nhiều vật liệu thô như vậy.”
“Song thắng, song thắng.” Đường Vi Tiểu vui tươi hớn hở nói.
Mọi người, “……”
Ta!! Fuck!!!
Một người chửi tục không đáng sợ, nhưng một đống người đồng thời chửi tục, thanh âm kia, khí thế kia, quả thực đinh tai nhức óc, tiếng áp bốn phía!
Tất cả mọi người bị tức giận đến phát điên!
Ánh mắt nhìn Đường Vi Tiểu, quả thực chính là đang xem một con quái vật.
Hắn, hắn, hắn hắn cư nhiên……
Trước nay cũng không biết, thì ra nói chuyện đầu lưỡi thật sự sẽ thắt, bọn họ đã không biết nên như thế nào hình dung tâm tình lúc này!
Càng không biết như thế nào đi hình dung Đường Vi Tiểu!
Nima hắn giả vờ!
Giả đến đáng thương như vậy, giả đến ủy khuất như vậy, giả đến không cam lòng như vậy. Kỳ thật là muốn tê mỏi Tô Mộ Quân cùng Tề Phàm, làm cho bọn họ cảm thấy chính mình thắng lợi, đắc ý vênh váo sau đó từng bước một nhảy vào bẫy rập của hắn.
Tặng không nhiều tiền như vậy.
Thì ra trước đó so thủ thế, không phải đang trả giá, là đang nói chia phần!
Mọi người vừa mới cảm thấy Đường Vi Tiểu rất đáng thương, bị khi dễ đến thảm như vậy, hiện tại mới phát hiện, mẹ nó Tô Mộ Quân cùng Tề Phàm quả thực bị hố đến cực kỳ tàn ác!
Rất đen nha.
Giờ này khắc này, trong mắt mọi người Đường Vi Tiểu là màu đen.
Từ trong ra ngoài, từ trong dơ đến làn da, từ sợi tóc đến chân móng chân đều đen đến không thể đen nữa!
Âm người ta một phen còn chưa quên đi, hiện tại còn ở trước mặt người khác chia của. Vả mặt như vậy thật sự được không, cũng không sợ đem người ta đập nát mặt a.
Quá độc ác!
Lại xem sắc mặt Tô Mộ Quân, Tề Phàm còn có Tô Như Vũ, nuốt ruồi bọ đã không thể hình dung biểu tình ba người lúc này, quả thực so nuốt đống phân còn muốn khó coi!
Tô Mộ Quân nắm chặt nắm tay, chặt muốn chết, cả người đều đang phát run, gân xanh trên huyệt Thái Dương, một sợi một sợi nhảy lên.
Phi thường rõ ràng.
“Đường! Vi!! Tiểu!!!”
Đường Vi Tiểu đang cùng Lôi lão bản hữu hảo chia của, nghe được có người kêu cô.
Ngẩng đầu lên, vẻ mặt không kiên nhẫn, “Làm gì.” Không thấy được cô đang bận sao, còn đang tính tiền đấy.
“Ngươi cố ý có phải không.” Nghiến răng nghiến lợi, Tô Mộ Quân hận đến ngứa răng!
“Đúng vậy, rõ ràng như vậy đều nhìn không ra tới, còn muốn hỏi một lần, chậc chậc, quả nhiên là ngốc tử.”
Tô Mộ Quân một ngụm máu bầm dâng lên, muốn hộc máu!
“Ngươi dám gạt ta!!!”
“Nha nha nha, Tô đại thiếu nói cái gì chứ, là ta bức ngươi ra giá cao mua vật liệu thô sao, chính mình cam tâm tình nguyện mua có thể trách ai?”
Nhìn đến Đường Vi Tiểu loại bộ dáng được tiện nghi còn khoe mã kiêu ngạo, mọi người lại lần nữa phát điên!
Nima, quá đáng giận, không mang theo khi dễ người như vậy!
Tô đại thiếu đều sắp bị tức giận hôn mê.
Rất đáng thương……
“Ngươi vừa mới là có ý tứ gì, giả vờ đến đáng thương như vậy cho ai xem.” Tô Mộ Quân hai mắt phun hỏa, nếu là ánh mắt có thể biến thành đao, Đường Vi Tiểu phỏng chừng đã bị phanh thây xé xác.
Đường Vi Tiểu cười, “Cho ngươi xem nha.”
Cô nếu không giả một chút, mấy tên ngu xuẩn này có thể mắc mưu sao. Biểu tình đương nhiên, tức giận đến Tô Mộ Quân đầu óc một trận say xe.
Tức chết hắn, tức chết hắn!
Mà Tề Phàm đã tức giận đến chân không đứng được, vẫn do Tô Như Vũ đỡ mới đứng lên.
Related Posts
-
Hello, ngài nam thần-Chương 212
Không có bình luận | Th3 28, 2018 -
Hello, ngài nam thần-Chương 29
Không có bình luận | Th3 20, 2018 -
Hello, ngài nam thần-Chương 1651-1655
Không có bình luận | Th5 8, 2018 -
Hello, ngài nam thần-Chương 73
Không có bình luận | Th3 22, 2018
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

