Kiều thê ở trên, ngọt ngọt sủng-Chương 2

Chương 2: Quả nhiên là kẻ bệnh tâm thần

 

Vừa mới hào hùng vạn trượng trực tiếp cứng ở trên mặt, thân thể có trạng thái vật rơi tự do thẳng tắp ngã trên mặt đất.

Hoàng Hậu nương nương tự nhận là người văn minh, nói chuyện chưa bao giờ bạo thô, nhưng mà lúc này vẫn nhịn không được mẹ nó, mẹ nó, lại mẹ nó!

Cô không phải đã chết sao, không phải trọng sinh tới ngàn năm sau sao, vì cái gì cẩu hoàng đế cũng ở chỗ này!!!

Sau khi phản ứng lại, một con cá chép lộn mình nhảy dựng lên, sau đó làm lễ nghi tiêu chuẩn cung đình, “Hoàng Thượng.”

Lục Hoa Lương nhàn nhạt nhìn lướt qua, nâng bước đi vào, mặt vô biểu tình ngồi vào trên sô pha.

Thân thể ngửa ra sau, hai chân tự nhiên giao điệp.

Thần sắc thanh lãnh kiêu ngạo, nói không nên lời lãnh đạm tôn quý.

Mày kiếm mắt sáng, sống mũi anh tuấn, môi lương bạc nhấp nhẹ ở bên nhau, có vẻ hình dáng càng sắc bén.

Ánh mắt lạnh lẽo như hàn đàm rơi xuống trên người Hạ Vi Bảo.

Cái này làm trong lòng Hạ Vi Bảo bồn chồn, người này là Hạ Lương đế xuyên qua, hay là lớn lên giống mà thôi?

Tích tụ ảnh hưởng đã lâu, cho dù chỉ là lớn lên giống nhau, cũng dọa cô không nhẹ.

Đi theo phía sau Lục Hoa Lương, trợ lý đặc biệt Dương Túc, vô ngữ mà nhìn nhìn hành vi quái dị của Hạ Vi Bảo, trong mắt toát ra khinh thường.

Quả nhiên là kẻ bệnh tâm thần……

“Ký.”

Lục Hoa Lương thu hồi ánh mắt, lãnh đạm nói.

Dương Túc lập tức ném tới một phần hợp đồng.

Hạ Vi Bảo tiếp nhận, có ký ức của nguyên chủ, xem hiểu chữ giản thể ngược lại cũng không khó.

“Giấy thỏa thuận ly hôn……”

Nhanh chóng hồi ức một chút giấy thỏa thuận ly hôn là cái thứ gì, đôi mắt đẹp Hạ Vi Bảo trừng to.

Thời đại này, ly hôn tương đương với hòa ly trước kia, đặt ở thân phận của cô, đó chính là phế hậu!!!

Xoát ngẩng đầu, có chút không thể tin tưởng, “Hoàng Thượng, ngươi thật sự muốn phế hậu?!”

Lục Hoa Lương, “……”

Dương Túc, “……”

Bệnh tâm thần……

Khuôn mặt Dương đại trợ lý đặc biệt vặn vẹo, đầu tiên là dùng ánh mắt quan ái thiểu năng trí tuệ quan tâm Hạ Vi Bảo một chút, sau đó vô cùng bội phục BOSS nhà mình, đối mặt với một bệnh nhân tâm thần như vậy, cư nhiên có thể làm được thần nhân mặt không đổi sắc như vậy!

Lục Hoa Lương vẫn thần sắc đạm nhiên, với hắn mà nói, Hạ Vi Bảo bất quá là người xa lạ, theo như nhu cầu thôi.

Căn bản không đáng hắn để vào mắt!

“Ký nó, làm Lục thái thái một năm, sau đó ly hôn, đây là điều kiện BOSS mang ngươi ra khỏi bệnh viện tâm thần, nếu không liền đem ngươi đưa trở về!” Dương Túc uy hiếp.

Ngu ngốc sao, hù một chút liền nghe lời, “Hạ Vi Bảo, ngươi hẳn là rõ ràng thân phận chính mình, không cần vọng tưởng……”

Dương Túc nói còn chưa nói xong, liền nhìn đến Hạ Vi Bảo không chút do dự cắn nát ngón tay mình, ở trên hiệp nghị ly hôn ấn dấu tay.

“Kí xong, nói chuyện giữ lời, chúng ta dễ tụ dễ tán.”

Nhìn đến cách làm kỳ quái của cô, khóe mắt Lục Hoa Lương co giật, ấn dấu tay……

Phương thức ký hợp đồng nhiều thời đại như vậy, cô đến tột cùng là như thế nào nghĩ đến?

Trong mắt thâm thúy đen tối xẹt qua một tia u quang.

Cô gái này không phải ái mộ hư vinh, dựa vào quy tắc ngầm thượng vị sao, hiện tại thật vất vả leo lên ngôi cao Lục gia. Cư nhiên sẽ sảng khoái đáp ứng ly hôn như vậy.

Thật đúng là ngoài ý muốn.

Hơn nữa, cô tựa hồ còn rất muốn thoát khỏi hắn?

Lục Hoa Lương ánh mắt thâm thúy lạnh lẽo như hàn đàm không khỏi trầm xuống, trong ánh mắt nhiễm nhè nhẹ không vui.

Dương Túc ngẩng đầu liếc mắt nhìn Hạ Vi Bảo một cái, hiển nhiên đối cô sảng khoái đáp ứng ly hôn như vậy có chút kinh ngạc.

Cái nữ chủ nhân này, tựa hồ…… Cùng đồn đãi không quá giống nhau……
“Ta đây có thể đi rồi sao.”

Hạ Vi Bảo có chút lãnh đạm nhìn về phía Lục Hoa Lương.

Ngữ khí phủi sạch quan hệ, làm trên mặt Lục Hoa Lương không vui càng đậm, chung quanh áp khí đều thấp không ít.

A!

Lạt mềm buộc chặt.

Hắn mặt mày có chút thâm thúy, cô gái này ngược lại cũng thông minh, không giống cô gái khác vắt óc tìm mưu kế bò giường, mà làm ngược lại.

Không hổ là ảnh hậu vang danh nhất thời, tâm cơ lợi hại!

Ánh mắt Lục Hoa Lương nhìn về phía Hạ Vi Bảo, trong khinh bỉ mang theo nhè nhẹ tìm tòi nghiên cứu.

Người này, không giống như là điên thật.

Phỏng chừng là giả.

Nhìn giấy thỏa thuận ly hôn trong tay, Hoàng Hậu nương nương khóe miệng hơi câu, nhịn không được cười khẽ ra tiếng.

Theo sau lập tức thu liễm tất cả biểu tình, “Ngượng ngùng, ta rất cao hứng…… Không phải, ta ý tứ là quá thương tâm, thương tâm đến choáng váng……”

Khiêm tốn, khiêm tốn, đừng cho cẩu hoàng đế nhìn ra cô muốn phế hậu.
Không đúng, ly hôn.

Ta hiện giờ là người hiện đại, phải phong cách tây một chút.

Theo sát trào lưu thời đại, hòa ly gì đó quá out!

Ngẫm lại chỉ cần một năm là có thể tự do, cô thật là cao hứng đến điên rồi.
Xem ra phải về bệnh viện tâm thần ở vài ngày bình tĩnh bình tĩnh.

Cũng không phải là sao, kiếp trước mười sáu tuổi cô vào cung, hậu cung ba ngàn giai lệ thùng rỗng kêu to, hoàng đế độc sủng một mình cô!

Ngày thường trừ bỏ thị tẩm vẫn là thị tẩm, nha tiến cung mười năm sinh một Thái tử, bốn cái hoàng tử, một công chúa!

Mười năm sinh sáu người!

Heo mẹ cũng không phải sinh như vậy!

Có thể nghĩ cô ở hoàng cung sinh hoạt có bao nhiêu nước sôi lửa bỏng!
Có cơ hội thoát đi long trảo, cô đều mau hưng phấn đến tinh thần thất thường.

Nhìn đến bộ dáng cô thần kinh hề hề, Lục Hoa Lương trong mắt chán ghét càng đậm.

Giả còn rất giống!

Hắn không phản cảm cô gái có thủ đoạn, tiền đề là, những thủ đoạn đó không cần phóng tới trên người hắn.

Dương Túc không có BOSS nhà mình tự luyến thêm tư duy phát tán như vậy, lúc này trong lòng hắn không ngừng khinh bỉ, bệnh tâm thần……

Bài trước đó
Bài kế tiếp
2 Comments

Trả lời Linh râu Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *