Kiều thê ở trên, ngọt ngọt sủng-Chương 307

Chương 307: Ca, ngươi rớt một em gái!

 

 Toàn bộ hành trình đem hắn đương trong suốt.

Lục Hoa Lương, “……”

Cái này kêu nước lửa không dung?

Cái này kêu gặp mặt liền sẽ đánh lên tới?

Cảm tình hắn vẫn luôn sợ hai cô gái này gặp mặt vung tay đánh nhau, là nhiều lo lắng?

Còn có, vừa mới là ai luôn miệng nói là Hạ Vi Bảo đánh!

Lúc này mới vài phút không đến, như thế nào liền biến thành chính mình quăng ngã!

Lục Hoa Lương vẻ mặt vô ngữ.

Đồng thời có chút vui mừng, ít nhất vấn đề chị dâu em chồng là không tồn tại, hơn nữa Hạ Vi Bảo cư nhiên đem Lục Hoa San trị hết.

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, hắn sắc mặt rùng mình, theo sau đi nhanh lên lầu.

Trên lầu phòng cho khách, hai cô gái đang ngồi ở mép giường.

Hạ Vi Bảo thực nghiêm túc bôi thuốc co Lục Hoa San.

“Đáng thương, như thế nào rơi thảm như vậy, xem thương thế này, quăng ngã rất nhiều lần đi?”

Lục Hoa San sắc mặt ửng đỏ, “Đúng…… Đúng vậy, từ thang lầu thượng lăn xuống tới, lặp lại đụng phải thật nhiều thứ.”

“Như thế nào sẽ từ thang lầu ngã xuống, không cẩn thận như vậy.”

Lục Hoa San nội tâm đột nhiên tà ác, “Còn không phải anh trai ta làm hại, Bảo Bảo ta cùng ngươi nói, anh trai ta hắn quá xấu rồi, hắn làm ta sợ.”

Hừ!

Cư nhiên cưới nữ thần của cô lại không nói cho cô, làm hại cô ở trước mặt nữ thần nói nhiều lời bậy như vậy.

Thù này nhất định phải báo!

Dù sao Hạ Vi Bảo hiện tại đã là chị dâu cô, chạy không được.

Vì về sau nữ thần nhiều bồi cô một chút, cô phải xúi giục ly gián!

Ách……

Hạ Vi Bảo nhíu nhíu mày, “Hắn làm gì dọa ngươi?”

“Ai biết.”

Hạ Vi Bảo hồi tưởng một chút trước kia Lục Hoa Lương các loại cách làm không thể hiểu được, nhàn nhạt nói, “Hắn có chút thiểu năng trí tuệ.”

“Không sai, hắn chính là thiểu năng trí tuệ!” Lục Hoa San nắm tay.

Sau đó hưng phấn mà nói, “Bảo Bảo, đêm nay ngươi lại đây cùng ta ngủ……” Đi.

Phanh ——

Lục Hoa San lời nói còn chưa nói xong, cửa phòng đã bị người mạnh mẽ đẩy ra.

Dọa hai người giật mình.

Quay đầu, liền thấy Lục Hoa Lương sắc mặt ngưng trọng xuất hiện ở cửa.

Bước đi lên, một phen giữ chặt tay Lục Hoa San, “Đi theo ta !”

Lục Hoa San không rõ nguyên do.

“Ca, ngươi phải tôn trọng ý nguyện Bảo Bảo, cô thích ở cùng ta hơn …… Ca, ngươi muốn mang ta đi nơi nào.”

Lục Hoa San bị kéo đến cửa, tay lại đột nhiên bị buông lỏng ra.

Lục Hoa Lương lại lộn trở lại phòng, ở trên trán Hạ Vi Bảo nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn, “Ngươi ngủ trước, ta đi ra ngoài một chút.”

Thần sắc ôn nhu, ngữ khí càng nhu đến có thể tích ra nước.

Lục Hoa San còn không có từ trong cẩu lương đột nhiên không kịp phòng ngừa lấy lại tinh thần, đã bị lôi đi.

Trên đường, Lục Hoa Lương đã gọi điện thoại cho bệnh viện đệ nhất, chờ đến lúc bọn họ đến trực tiếp mang Lục Hoa San đi làm kiểm tra toàn diện .

Lục Hoa San biết ý tứ hắn, phi thường phối hợp.

Một loạt kiểm tra xuống, kết quả biểu hiện, thân thể của cô hết thảy bình thường.

Hoàn toàn khang phục!

Thế cô làm kiểm tra, là bác sĩ chủ trị vẫn luôn đều phụ trách bệnh tình cô, lúc này đã khiếp sợ đến tột đỉnh.

Không ngừng mà hỏi Lục Hoa San là ai trị hết bệnh của cô.

Này quá thần kỳ!

Quả thực không thể hiểu được!

Bệnh tình ngay cả Hách Bổn đều phán tử hình, cư nhiên ở trong hai tháng chuyển biến tốt đẹp!

Nếu truyền ra sẽ oanh động toàn bộ giới y học !

Nhưng mà, Lục Hoa San lại như thế nào cũng không chịu nói là ai trị hết cô.

Cái ca bệnh này một khi truyền ngoài, không hề nghi ngờ Hạ Vi Bảo sẽ nhất cử thành danh!

Cho nên, công hay không công khai, phải hỏi qua ý tứ cô.

“Ca……”

Không đợi Lục Hoa San nói chuyện, Lục Hoa Lương đột nhiên đứng lên, đi nhanh ra ngoài.

Lúc Lục Hoa San vội vàng đuổi theo ra , liền nhìn đến hắn giẫm chân ga lái xe rời đi.

Cô vội vàng đuổi theo đi, “Ca! Ca! Ngươi rớt một em gái!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp
2 Comments

Trả lời Vi Linh Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *