Kiều thê ở trên, ngọt ngọt sủng-Chương 33

Chương 33: Sư phụ, ngươi thu ta làm đồ đệ đi

 

 

“Đó là tự nhiên, Hạ Vi Bảo trừ bỏ kia khuôn mặt còn có thể có cái gì. Viện trưởng, giải phẫu còn muốn chuẩn bị sao.”

 

“Chuẩn bị cái gì, cô không phải nói muốn trị liệu trung y sao, để cô trị đi a, không cần chuẩn bị.”

 

Hạng Dân Hải ánh mắt khinh thường, phụ nữ không biết liêm sỉ!

 

Làm phẫu thuật cho loại phụ nữ dơ bẩn này, thật sợ ô uế tay hắn!

 

“Chính là Lục tổng bên kia……”

 

Hạng Dân Hải nhăn mày, bên Lục Hoa Lương, không dễ làm a.

 

Hắn dám đắc tội Hạ Vi Bảo, nhưng tuyệt đối không dám đắc tội với Lục Hoa Lương! Đừng nói là hắn, cho dù là tổng thống một quốc gia cũng không dám đắc tội Lục gia!

 

“Lục tổng không thể đắc tội, trước kéo dài, Hạ Vi Bảo không phải muốn tìm trung y sao, tìm trung y qua cho cô, để cô đào mồ chôn mình!”

 

Ánh mắt Hạng Dân Hải hiện lên một mạt khinh thường.

 

Hắn làm bác sĩ nhiều năm như vậy, thương tích gì chưa thấy qua, vết thương Hạ Vi Bảo, không cấy da tuyệt đối lành không được!

 

Sai tin trung y, liền chờ xem kết cục thê thảm của cô đi!

 

“Bệnh viện chúng ta không có trung y……”

 

“Bảo thiếu gia đi qua, hắn không phải si mê trung y sao, để cho hắn tận mắt nhìn thấy kết cục nhìn lầm tin trung y, cũng làm cho hắn hết hy vọng.”

 

Hạng Dân Hải có điểm hận sắt hay sao thép. Đứa con này của hắn, cái gì cũng tốt, chính là quá trầm mê trung y. Mỗi ngày lẩm bẩm cái gì trung tây kết hợp.

 

Vừa lúc lấy Hạ Vi Bảo làm chuộc bạch, làm hắn tận mắt nhìn thấy kết quả trị liệu trung y! Làm cho hắn hết hy vọng.

 

Trong phòng bệnh, Hạ Vi Bảo nhìn người thanh niên trước giường, nhìn ra thân cao 1 mét 8, môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú, thoạt nhìn có điểm giống thư sinh văn nhược thời cổ.

 

Thấy Hạ Vi Bảo đánh giá chính mình, Hạng Sở nhếch miệng cười, lộ ra hai cái răng nanh đáng yêu.

 

“Biết nhận trung dược sao.” Hạ Vi Bảo hỏi.

 

“Biết.” Hạng Sở gật đầu, hai mắt sáng ngời lóe ánh sáng nóng lòng muốn thử.

 

Ba ba rốt cuộc cho hắn thử đao mổ trâu.

 

Hắn nhất định sẽ biểu hiện thật tốt, dùng kiến thức trung y của mình, chữa khỏi cho người bệnh này!

 

“Biết làm thuốc dán sao.”

 

“A?” Hạng Sở gãi gãi đầu, “Biết nấu thuốc……”

 

Hạ Vi Bảo, “……”

 

Vô lực vỗ trán, “Đi lấy giấy bút tới, ta mở phương thuốc, ngươi đi giúp ta bốc thuốc.”

 

“A?”

 

“A cái gì a, còn không mau đi!”

 

“Ồ ồ.” Hạng Sở vội đi lấy giấy bút.

 

Chỉ là trong lòng có chút buồn bực, không phải nói làm hắn tới xem bệnh cho người bệnh sao, như thế nào thành trợ thủ?

 

“Ta nói, ngươi viết.”

 

Hạ Vi Bảo cầm gương, soi tới soi lui vết thương của mình.

 

“Dương kim hoa 5g, thiềm tô nửa chỉ, bạc hà não 15g, hoàng kì 45g, Thái tử tham 30g, heo chi……”

 

Càng nghe, hai mắt Hạng Sở càng sáng.

 

Phương thuốc này……

 

Diệu a, cao thủ a, cúng bái a!

 

Dương kim hoa, thiềm tô, bạc hà não này đó trung dược có tác dụng gây tê, mà hoàng kì, thái tử tham từ từ, thì có thể lưu thông máu khư sẹo, mỡ heo còn lại làm thành dạng cao dùng. Không chỉ có giảm đau, còn có thể tiêu vết, trừ sẹo, lưu thông máu, diệu a!

 

Hạng Sở hai mắt càng ngày càng sáng, một phương thuốc nói xong, hắn cơ hồ quỳ với Hạ Vi Bảo.

 

Nhưng mà, bốc thuốc quan trọng.

 

Rốt cuộc bôi lên thuốc mỡ mát lạnh, Hạ Vi Bảo vô cùng thư thái mà ghé vào trên giường bệnh.

 

Mạng của Bổn cung cuối cùng được bảo vệ, thoải mái nhiều.

 

Quả nhiên vẫn là trung y đáng tin cậy.

 

Đứng ở một bên ánh mắt Hạng Sở nhìn Hạ Vi Bảo, giống như khất cái đói bụng mười năm nhìn đến bánh bao thịt, nước miếng cơ hồ đều chảy xuống tới.

 

Hạ Vi Bảo khóe mắt co giật, “Nhìn cái gì.”

 

Hạng Sở đương trường liền quỳ với cô, “Thiếu nãi nãi, ngươi thu ta làm đồ đệ đi.”

 

“Thu đồ đệ?”

 

Hạng Sở gật đầu giống gà con mổ thóc, “Đúng vậy đúng vậy, sư phụ, ngươi liền thu ta đi, ta muốn theo ngươi học trung y.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!