Kiều thê ở trên, ngọt ngọt sủng-Chương 48

Chương 48: Lục tổng nổi phản ứng

 

Lục Hoa Lương vội duỗi tay, lau phía dưới cái mũi một phen. Lúc này mới phát hiện, tay đầy máu.

“Làm sao vậy?”

Cảm giác được người đàn ông phía sau tựa hồ có chút không thích hợp, Hạ Vi Bảo xoay người.

Lục Hoa Lương vội đè lại hai vai cô.

“Không có việc gì, miệng vết thương của ngươi chảy máu, ta giúp ngươi rửa sạch một chút.”

Nói xong, lấy bông ra, nhẹ nhàng mà dính vết máu trên miệng vết thương của cô.

Cùng lúc đó, cũng xoa xoa máu mũi của mình. Mặt Lục Hoa Lương đen như đáy nồi. Nhìn phía sau lưng huyết nhục mơ hồ như vậy cũng chảy máu mũi, tiền đồ!

Khẳng định là bởi vì hắn lần đầu tiên xem phía sau lưng phụ nữ, cho nên mới sẽ như vậy.

Đúng, nhất định là như thế này.

Nhưng mà, đột nhiên nhìn đến một màn hương diễm chảy máu mũi có thể lý giải, nhưng vẫn luôn không ngừng chảy, liền có điểm khó hiểu.

Thẳng đến giúp Hạ Vi Bảo bôi thuốc xong, Lục Hoa Lương cũng còn không có ngừng máu mũi. Thậm chí càng chảy càng nhiều. Không chỉ có như thế, hắn cảm giác cả người đều nóng lên.

Có thể là cực nóng mới có thể máu mũi giàn giụa.

Không sai, chính là như vậy.

Lại một cục bông dính máu bị ném văng ra.

Hạ Vi Bảo quay đầu, nhìn bông máu chồng chất như đồi núi nhỏ, có chút lo lắng. Lúc cô bị thương, vốn dĩ cũng đã mất máu quá nhiều, hiện tại lại chảy nhiều máu như vậy, có thể mất máu mà chết hay không a?

Chẳng qua, vì cái gì chảy nhiều máu như vậy, cô lại gật đầu một cái cảm giác choáng váng hoa mắt cũng không có. Hơn nữa, đều bôi thuốc xong, như thế nào còn không có cầm máu?

“Lục tổng, vết thương của ta còn chảy máu sao.”

Hoa lạnh hai lỗ mũi nhét bông, ánh mắt miễn bàn rất buồn bực.

“Hết rồi.”

Hắn nói xong, trước khi Hạ Vi Bảo xoay người lại, vội đứng dậy chạy vào phòng tắm.

Đi tắm nước lạnh.

Đáng chết!

Còn không phải là bôi thuốc cho cô sao, hắn không chỉ có chảy máu mũi, còn nổi phản ứng!

Nhìn huynh đệ nhà mình hùng củ củ khí phách hiên ngang tinh thần phấn khởi, sắc mặt Lục Hoa Lương âm trầm đến đủ tích thủy.

Trong phòng, Hạ Vi Bảo nhìn sàn nhà một đống rác rưởi, mặt đen.

Thật nhỏ mọn.

Còn không phải là giúp cô bôi thuốc một lần sao, cư nhiên ngay cả vệ sinh đều không thu dọn một chút, còn muốn cho một người bị thương hoạn như cô thu dọn.

Chờ Lục Hoa Lương tắm nước lạnh xong đi ra tới, Hạ Vi Bảo đã ngủ rồi.

Nhìn khuôn mặt cô điềm tĩnh ngủ, Lục Hoa Lương mày mặt thâm trầm. Cái loại phản ứng vừa rồi, quá không tầm thường. Nhưng nếu nói hắn thích Hạ Vi Bảo, cũng không có khả năng.

Hắn không tin nhất kiến chung tình, huống hồ Hạ Vi Bảo thanh danh hỗn độn, hắn đối với cô chưa từng có ấn tượng tốt.

Lúc này mới ngắn ngủn mấy ngày, cũng không thể nói lâu ngày sinh tình. Xem ra hắn phải rời khỏi mấy ngày, bình tĩnh một chút.

Ngày hôm sau lúc Hạ Vi Bảo thức dậy, người bên cạnh đã lạnh. Hỏi Phúc Bá mới biết được, Lục Hoa Lương lại đi công tác, hơn nữa lần này khả năng phải một tháng.

Đối với chuyện này, Hoàng Hậu nương nương hoan hô! Thể xác và tinh thần thoải mái, thương thế lành cũng đặc biệt mau.

Một tuần thời gian, vết thương trên người khỏi hẳn. Không chỉ không lưu sẹo, hơn nữa da thịt còn mềm mại hơn so trước kia!

Hạng Sở cùng Hách Bổn nhìn chằm chằm khuôn mặt của cô càng trắng nõn hơn so với trước kia, trong mắt sùng bái cơ hồ muốn hóa thành ngôi sao rớt ra tới.

Quá trâu bò!

Hạng Sở cảm thấy, sư phụ lợi hại như vậy, nhất định phải nhìn kỹ, tuyệt đối không thể để người đoạt đi!

Hách Bổn cảm thấy, Hạ Vi Bảo lợi hại như vậy, nếu là không bái sư, hắn sẽ chết không nhắm mắt!

Hai người đàn ông liếc nhau, lập tức bắt đầu tranh cãi.

Tranh cãi tranh cãi, đánh nhau rồi.

Hạ Vi Bảo không nói hai lời, một mình một chân đá tất cả đi ra.

Muốn đánh tới bên ngoài đánh, nơi này cô không cung cấp nơi xé bức.

Sau đó thay bộ quần áo thể thao, đeo khẩu trang cùng kính râm, thật xinh đẹp đi ra ngoài dạo chơi.

 

Bài trước đó
Bài kế tiếp
2 Comments

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Alert: Content is protected !!