Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1
Chương 1: Làm người tốt không nổi
Ba mẹ ruột của bé gái mồ côi mà bà cụ câm họ Lưu nuôi hơn mười năm đã tìm tới cửa!
Người trong thôn gần đây lúc nhàn rỗi đều đang thảo luận chuyện này.
“Aiz, bà cụ Lưu cũng thật là, lúc trước khuyên bà không cần nuôi, lãng phí tiền, mù quáng lăn lộn, bà vẫn không nghe.”
“Tôi xem con bé người tôi cũng không phải không lương tâm như vậy.”
“Khó nói lắm, một người là ba mẹ ruột trong thành phố, một người là kẻ câm quê mùa không quyền không thế. Khụ, bà nói đây xem như là chuyện gì, bà ấy là một bà cụ bơ vơ không nơi nương tựa, cực cực khổ khổ mười mấy năm thật vất vả nuôi lớn, còn không có chăm lo chôn cất lúc cuối đời cho bà, giờ lại tới đưa trở về. Thôi, giỏ tre múc nước công dã tràng.”
“Cho nên nói, làm người tốt không nổi mà!”
Mà Thịnh Dạng đương sự trong miệng bọn họ đang đứng ở cách đó không xa.
Gió thổi lên tóc dài đen nhánh đến eo cô, rõ ràng đang bay.
Làn da màu trắng sáng làm người cực kỳ hâm mộ, đường nét trên khuôn mặt vô cùng tinh xảo.
Cô cứ yên lặng đứng ở chỗ đó như vậy, lạnh lùng xinh đẹp tuyệt sắc, xinh đẹp đến làm người sinh ra kính sợ.
Nhìn lên thấy Thịnh Dạng, một đám phụ nữ nông dân vốn khua môi múa mép nhai đến vui vẻ đã biến sắc, làm chim thú tan đi.
Thịnh Dạng cũng chưa nói gì, theo một con đường mọi người xem náo nhiệt nhường ra, đi vào trong phòng, phía sau truyền đến tiếng len lén nói thầm.
“Bà câm nuôi lớn đứa bé, chắc cũng là đứa câm đi?”
“Không có, tôi đã nghe cô nói chuyện, giọng nói còn rất dễ nghe, nhưng rất ít nói.”
“Chậc, nuôi tốt thì có ích lợi gì chứ, dù sao lập tức phải bị người hái trái cây hái đi rồi, tôi xem đáng thương nhất là bà cụ Lưu, bằng không cô bé này gả ra ngoài, sính lễ kém đi nữa cũng phải trên một vạn đi?”
Xuyên qua khoảng sân vườn vị trí không lớn, lại thu dọn sạch sẽ chỉnh tề, đó là gian nhà chính của bọn họ, thật xa liền nhìn thấy một người đàn bà đầu bạc trắng ngồi trong phòng chính, mà bên người bà ngồi hai người, một nam một nữ.
Nghe thấy tiếng động, hai người này kích động đến động tác nhất trí đứng lên, cõi lòng đầy chờ mong nhìn, trong vô thức, khóe mắt đều ướt.
Con gái của bọn họ được nuôi nấng cũng thật tốt, nhìn ra được, mấy năm nay bà cụ Lưu này tốn hết bao nhiêu công sức, là thật sự thương yêu Dạng Dạng.
Nhưng so với bọn họ mà nói, Thịnh Dạng lại nhìn bọn họ không có cảm xúc gì, quả thực giống như đang nhìn hai người xa lạ.
Khang Duy Trinh không dám cầu xa quá nhiều, có vài phần không được tự nhiên nâng tay lên, “Dạng Dạng, đã lâu không gặp.”
Không giống như làm mẹ, ngược lại giống như học sinh ở trước mặt giáo viên hết sức mất tự nhiên.
Rõ ràng có quan hệ huyết thống, nhưng cô biết, đối với một đứa bé ở tuổi dậy thì mà nói, đột nhiên toát ra một người mẹ, cô rất khó tiếp thu.
Thịnh Dạng nhướng mày, đã lâu không gặp? Rõ ràng các cô mới gặp qua hai ngày trước.
Cô chỉ vô cùng khách sáo hơi hơi gật đầu với hai vợ chồng, rồi sau đó đi tới bên người bà cụ Lưu, bà cụ Lưu ánh mắt hiền từ chậm rãi dừng ở trên người cô, ngay sau đó lại nhìn về phía đôi vợ chồng bắt đầu ra dấu tay.
Thịnh Dạng nhìn, đang muốn phiên dịch cho bọn họ, giọng nói có chút run rẩy của Khang Duy Trinh đột nhiên vang lên, mạnh mẽ chống đỡ nghẹn ngào kề bên bùng nổ, “Con hiểu ý của cụ, việc này quả thật tương lai còn dài, chúng con sẽ dùng rất nhiều kiên nhẫn chậm rãi nỗ lực, sẽ không gấp ở nhất thời, càng sẽ không bức Dạng Dạng.”
Đôi mắt bà cụ Lưu phảng phất nhìn thấu tất cả, bà vẫn cười.
Hai ngày trước lúc đôi vợ chồng này tới, vẫn còn không biết một chút ngôn ngữ của người câm điếc, hiện tại lại có thể nhìn đã hiểu.
Bà cụ Lưu nghe vậy, nhẹ nhàng nắm tay Thịnh Dạng, rồi sau đó lại buông ra, bà lại ra dấu tay một hồi.
Vì suy xét tương lai của Thịnh Dạng, bà đồng ý để bọn họ đón Thịnh Dạng trở về, chỉ cần bọn họ có thể đối xử tốt với Dạng Dạng.
Hai vợ chồng này co đầu gối, bà cụ Lưu nhìn thấy tư thế này, tay mắt lanh lẹ, vội vàng đỡ hai người, nhưng bà là một người câm, chỉ có thể ấp úng, gấp đến độ không được, nhưng hai vợ chồng này vẫn khăng khăng quỳ xuống, còn cúi đầu lạy bà cụ Lưu ba cái thật mạnh, cái trán đều lạy đỏ.
“Con biết như vậy thực đường đột. Cảm ơn cụ đã nuôi dạy Dạng Dạng nhiều năm, chúng con cũng sẽ thường xuyên đưa cô trở về gặp cụ, về sau cụ là bà nội ruột của Dạng Dạng.” Thịnh Hữu, người đàn ông này trải qua đủ chuyện đời, đã hơn 40, hốc mắt sớm đã đỏ hoe, liếc mắt một cái nhìn Thịnh Dạng thật sâu, giọng điệu nghiêm túc, “Trước kia, cuộc đời chúng con mất đi Dạng Dạng, hiện tại chúng con sẽ dùng tất cả để đền bù.”
Cổng lớn, các thôn dân còn đang nhìn xem, không ngừng nói, nhìn dáng vẻ này cũng nhìn ra được, bà cụ Lưu thực lòng không muốn ép buộc Thịnh Dạng trở về.
“Tôi đoán bọn họ là vì sinh con trai, lúc trước mới vứt bỏ con gái, hiện tại nuôi lớn, không phải tới nhặt tiện nghi sao?”
“Aiz, bà cụ Lưu thật ngốc, trải qua cả đời vất vả.”
“Chậc, kết quả là mất cả người lẫn của, bà nói xem bà ấy tính toán cái gì?”
Lúc này, tại cửa hai chiếc xe đẹp đột nhiên thình thịch lái tới, thôn dân biết xe không ngừng tranh cãi, chiếc xe này không phải của bọn họ, nhưng lái tới chỗ bùn lầy này, bọn họ nhìn cũng xót lòng.

