Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1021
Chương 1021: Học hư
Lúc trước cũng đã từng nói chỗ lợi hại của Nhất Ngôn Đường chính là các tổ chức ở Lan Tạp Châu đều có sắp xếp người, làm người khó lòng phòng bị.
Đồng Lượng nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, quả thật là trai tài gái sắc.
Cũng khó trách lời nói của gia, cho dù chỉ mấy chữ, bọn họ cũng đều không hiểu, cũng chỉ có cô hiểu rõ.
“Là có chuyện gì sao?” Chu Phi Dương nhìn hắn, nhẹ giọng nói.
“À, là thế này.” Đồng Lượng lấy ra một máy tính bảng, “Có một công ty âm thầm đoạt mua bán với Nhất Ngôn Đường chúng ta, tôi tìm thật nhiều nhân viên kỹ thuật cũng không biện pháp phá được, đối phương phòng vệ thật sự như tường đồng vách sắt, tôi muốn cho Chu tiểu thư hỗ trợ.”
Chu Phi Dương tiếp nhận máy tính bảng, ánh mắt nhẹ nhàng bâng quơ quét vài lần, rồi sau đó nhạt nhẽo nói, “Không thành vấn đề.”
Bộ dáng nhìn như dịu dàng, nhưng trời sinh lại có loại cảm giác khó có thể tới gần, giống như thần xuống trần, làm người không dám khinh nhờn nửa phần.
Đồng Lượng cười ngâm ngâm, “Tốt, vậy cám ơn.”
Sau khi chia tay với Chu Phi Dương, Tiểu Hắc Tử đi cùng Đồng Lượng lắc đầu, “Anh Đồng, tôi vẫn cảm thấy vị hôn thê của lão đại không phải người này.”
Đồng Lượng lại không cho là đúng, “Chậc, cậu biết cái gì, là đàn ông đều thích loại hình này?”
“Anh nói lời này không sai, nhưng tôi cảm thấy lúc trước lão đại đối với cô vẫn luôn thực lạnh nhạt, hoàn toàn việc công xử theo phép công.” Tiểu Hắc Tử chuyển đề tài, một lời trúng đích, “Huống chi anh thích sao?”
Đồng Lượng nghẹn lời, nhưng phản ứng ngược lại cũng mau, “Ây da, lão đại chúng ta không giống bình thường, hắn nói yêu đương khẳng định cũng không giống bình thường mà.”
Hắn nghĩ nghĩ, đôi mắt sáng ngời, thậm chí thề son sắt, “Cậu cứ chờ xem di, nếu không, chúng ta đánh cuộc một phen?”
Tiểu Hắc Tử đột nhiên yếu đi, “Tôi không dám đánh cuộc vớ anh, tôi không có tiền gì, nghèo rõ rành rành.”
“Không có việc gì, lần này tôi có tin tưởng, nếu không như vậy.” Đồng Lượng nhìn về phía hắn, “Cậu đánh cuộc một ngàn, tôi đánh cuộc một tram ngàn.”
Tiểu Hắc Tử khó xử nói, “Như vậy không tốt lắm đâu.”
“Có gì không tốt.” Đồng Lượng câu lấy bờ vai của hắn, “Chúng ta là anh em mà.”
Dứt lời hắn không có ý tốt cười một cái, “Một ngàn cộng thêm cởi truồng ở Nhất Ngôn Đường.”
Tiểu Hắc Tử: “……”
Biết ngay Quản sự Đồng trời sinh không có lòng tốt.
Nhưng Tiểu Hắc Tử cũng học hư, “Anh Đồng, nếu anh thua, anh cũng cởi truồng ở Nhất Ngôn Đường.”
Đồng Lượng híp híp mắt.
Cái cổ của Tiểu Hắc Tử lạnh căm căm, cười giả lả, “Ý của tôi là, anh cởi nửa người dưới, nếu tôi bị thua, tôi sẽ cởi cả người.”
“Được rồi.” Đồng Lượng không để ý lắm, đồng ý.
Hắn nhận định Chu Phi Dương, không có khả năng là những người khác.
Vì cái gì nói như vậy, Chu Phi Dương giống như thần, lão đại cũng giống như thần, không, chính là thần, thần nhìn loài người bọn họ đều giống như nhìn kẻ ngốc, căn bản không có khả năng ở cùng người thường, cũng sẽ không làm những chuyện mà người thường mới làm.
Mà giờ phút này vị thần trong cảm nhận của Đồng Lượng cực kì bình dân, ở trong phòng bếp làm đồ ăn, nấu canh.
Thịnh Dạng thì đang bình thản mà ở trong phòng khách đọc sách.
Mỗi khi hai người này ở chung, giống như cầm nhầm kịch bản, Dịch Tuyển Thừa cũng bỏ qua sắc nhọn ở bên ngoài, rốt cuộc lúc ấy hắn theo đuổi vô cùng vất vả.
Dịch Tuyển Thừa săn sóc thổi thổi, đưa tới bên môi cô, thấy Thịnh Dạng nhấp một ngụm, “Thế nào?”
“Tương đối không tồi.”
“……” Dịch Tuyển Thừa cũng xem như thực thỏa mãn, tốt xấu gì lần này là bốn chữ.
Lúc này, di động của Thịnh Dạng vang lên, cô cũng không nhìn vào màn hình, đã nhận máy.
Tổ trưởng: “Nghiên cứu viên Thịnh, mới ba giờ, tại sao cô đã trở về rồi?”

