Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1025
Chương 1025: Không tốt! Rớt áo choàng?
Hắn vuốt cằm, rất hứng thú nói, “Lần trước chuyện Đồng gia, tôi còn tưởng rằng Nhất Ngôn Đường xả hết giận cho cô, tôi còn tưởng rằng các người cùng một đám người, Nhất Ngôn Đường là của cô, sau đó tôi lại cảm thấy khả năng không lớn.”
Hắn biếng nhác dựa lưng vào ghế, “Như vậy xem ra, Nhất Ngôn Đường cũng không phải đơn thuần giúp cô, chuyện làm lần này, nhìn qua còn giống như có xích mích với cô.”
“Tôi căn bản không quen biết người Nhất Ngôn Đường nào cả.” Thịnh Dạng thay đổi đề tài, “Hỏi thăm anh một người.”
Lam Nhiên lập tức tràn đầy tinh thần, bởi vì tính cách của Thịnh Dạng thuộc về lạnh nhạt, tình huống như vậy cực nhỏ cực nhỏ, “Long Hiền.”
“A? Là hắn sao.”
“Ừm.” Thịnh Dạng híp híp mắt, cô có chút để ý, vẫn cảm thấy người nọ quái quái, lần trước chia tay ở cửa học viện, lúc ấy không cảm thấy có gì, xong việc nhớ tới, ánh mắt của hắn có chút kỳ dị.
“Anh xác định hắn là một trong tứ thần sao?” Thịnh Dạng bỗng nhiên lại hỏi một câu ý vị không rõ.
Câu hỏi này làm cho Lam Nhiên ngây ngẩn cả người.
Bởi vì giữa tứ thần đều chưa từng gặp qua gương mặt thật lẫn nhau. Nhưng cũng không có người lớn mật làm bậy giả mạo tứ thần, trước kia không có tiền lệ này.
Cho nên hắn cũng chắc chắn Long Hiền là một trong tứ thần, hơn nữa trong tứ thần có kẻ quái dị, đó cũng là chuyện thực bình thường.
“Nếu không, tôi sắp xếp gặp mặt tứ thần một lần, tra một chút.”
“Vậy cũng không cần.” Thịnh Dạng chỉ có chút tò mò đối với người này, nhưng cô không thích đắn đo người, quá phức tạp, tất cả tổ hợp sắp xếp cũng nói không rõ.
“Ừ.” Lam Nhiên khẽ lên tiếng, nhưng lại có tính toán của mình.
Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, không ngờ là Lam Dụ đã trở lại, nhìn thấy người quen cũ, cô giáo Thịnh mà hắn “Thương nhớ ngày đêm” lại ở nhà mình, Lam Dụ kinh ngạc.
Mà Lam Nhiên cũng không nghĩ tới em trai của hắn hôm nay lại lại trở về sớm, bốn mắt nhìn nhau, trong thời gian ngắn có chút nói không rõ.
Ánh mắt Lam Dụ cực kỳ mơ hồ, cô giáo Thịnh cũng không có nói trước với mình muốn tới mà?
“Cô giáo Thịnh…… Đặc biệt tới thăm tôi sao?” Lam Dụ đột nhiên loạng choạng, khuôn mặt thiếu niên còn ửng hồng không được tự nhiên, vừa nói vừa vò đầu, quả thực được yêu mà sợ.
Thịnh Dạng híp híp mắt, đơn giản không nói, con người cô thật sự rất không am hiểu nói dối.
Thấy cô giáo Thịnh ngầm thừa nhận, vẻ mặt Lam Dụ tự quen thuộc, “Haiz, cô giáo Thịnh, vì sao cô không nói sớm một chút, để cô tới sớm nói chuyện với anh trai của tôi lâu như vậy.”
Nói xong, Lam Dụ vô cùng cao hứng, chạy nhanh vào nhà lấy bảng thành tích của mình.
Hắn muốn nói cho cô giáo Thịnh, sau khi cô giáo Thịnh rời khỏi học viện Lan Tạp, hắn cũng thực nỗ lực, từng ngày từng ngày đều không có lơi lỏng.
Thấy người đi vào, Thịnh Dạng hạ giọng, “Anh muốn giả heo ăn thịt hổ bao lâu?”
Lam Nhiên bình tĩnh liếc nhìn cô một cái, “Cô giấu áo choàng cũng không phải giấu thực hăng say sao?”
Thịnh Dạng lập tức không nói, cũng không thể nói gì hơn.
Lúc trước năm người kia cũng nói cô như vậy.
Thật ra cô chỉ là thói quen, cảm thấy không cần thiết.
Thịnh Dạng ở Lam gia trong chốc lát, trước kia cô quen làm theo ý mình, lần này làm giáo viên là một đoạn kinh nghiệm rất khó được trong cuộc đời cô, quá trình trợ giúp người khác học tập tuy rằng có chút lao lực, nhưng cuối cùng cảm giác cũng không tệ.
Lúc trước cũng không ai xem trọng Lam Dụ, ai có thể nghĩ đến hiện tại hắn lại có thể trở thành hạt giống tốt có lẽ có thể tiến quân vào viện nghiên cứu chứ?
***
Lúc Thịnh Dạng đang bận rộn, Dịch Tuyển Thừa cũng vậy.
Chu Phi Dương chưa từng gặp mặt Dịch Tuyển Thừa, đều là hắn trực tiếp thông qua điện thoại, tin nhắn, internet ra lệnh cho cô.

