Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1030
Chương 1030: Toàn viện khiếp sợ!
Chu Như Sinh cũng thẳng thắn thành khẩn, “Cô ấy là người được đề cử viện trưởng tôi nhìn trúng.”
Người nọ im lặng.
Lại nghĩ tới Thịnh Dạng cũng thêm vài phần kính sợ.
Cô cảm thấy tổ trưởng nhiều ít có chút không biết trời cao đất dày, lại đi khiêu chiến với người được chọn viện trưởng tương lai. Cũng khó trách tổ trưởng sắp mười năm vẫn là tổ trưởng nho nhỏ, xác thật không có ánh mắt nhìn.
“Lại thay tôi chú ý một chút, xem cô có gặp được phiền toái hay không.” Chu Như Sinh nói như thế, lại bắt đầu đùa nghịch hoa lan trong văn phòng, nhưng vẫn không buông hổ phách kia.
Người nọ nhướng mày, “Viện trưởng, đây là muốn tôi âm thầm trợ giúp cô?”
“Không.” Chu Như Sinh nói quả quyết, “Lúc cô gặp được khó khăn, cứ đẩy cô xuống một phen, nhân tiện thêm một chút khó khăn cho cô.”
“……” Trình độ biến thái của Viện trưởng Chu so với lời đồn quả nhiên chỉ có hơn chứ không kém, “Viện trưởng, còn có chuyện gì căn dặn không?”
“Mặt khác, tiếp tục giúp tôi nhìn chằm chằm Chu Phi Dương, cô có hành động gì, báo cáo tôi trước.”
“Vâng.” Người nọ chửi thầm trong lòng, vị trí người được đề cử trong lòng viện trưởng chỉ sợ có hai người, ngoài Thịnh Dạng, chỉ sợ chính là Chu Phi Dương.
***
Thịnh Dạng xác thật gặp một chút phiền toái, hôm nay hạng mục thực nghiệm của cô khó khăn gia tăng, con số gần 30 cái.
Lúc cô làm đến cái thứ ba liền ra chút vấn đề, cô buông xuống cái thực nghiệm thứ ba, làm xong toàn bộ thực nghiệm khác trước, sau đó nhìn thấy mới hai giờ rưỡi chiều, cô quay lại làm cái thực nghiệm thứ ba, tính một lần lần thứ hai, sau đó thử lại phép tính một lần, cô gõ nhẹ mặt bàn kính, tâm tư không yên.
“Làm sao vậy?” Một bên một nữ sinh nhìn qua đặc biệt ngoan thò qua, cô tên Ôn Nhu, người cũng như tên, giọng nói chuyện cũng đặc biệt Ôn Nhu, thấy tổ trưởng làm khó Thịnh Dạng, những người khác cũng đều là gió chiều nào theo chiều ấy, chỉ có Ôn Nhu nói chuyện cùng Thịnh Dạng, “Tính không ra?”
Thịnh Dạng bình thản lắc đầu, “Không phải.”
Sau đó cô nói như chém đinh chặt sắt, “Là số liệu thượng cấp bậc một có vấn đề.”
Ôn Nhu che mặt, “Aiz, cô cũng thật xui xẻo, gặp tình huống phiền toái nhất. Nếu nói như vậy, cô phải đi từng bộ môn tìm trước, sau đó cầu cha cáo bà nội để cho bọn họ tính toàn bộ một lần. Cô không phải còn từng va chạm với tổ trưởng Đinh sao? Tôi thấy chuyện này càng khó khăn.”
“Tại sao phải như vậy?” Thịnh Dạng mờ mịt.
“Hả? Đây chẳng lẽ không phải cách giải quyết duy nhất sao?”
“Tôi đã tính ra bước nào xảy ra vấn đề, tôi trực tiếp đi tìm đương sự, để cô truyền số liệu một lần nữa là được.”
“!!!” Ôn Nhu vô cùng khiếp sợ nhìn Thịnh Dạng, vèo một cái từ trên ghế đứng lên, tròng mắt đều sắp rớt ra, “Cô đều tính lại một lần nữa tất cả trước đó?”
Thịnh Dạng làm hạng mục này đã không phải thực nghiệm đơn giản, đề cập loại vô số ngành học, những số liệu liên tiếp cung cấp này, đều là mọi người các tư này chức của viện nghiên cứu, một đám người tập hợp với nhau, trong thời gian ba ngày tính ra, lúc này cô mới có bao lâu đâu, ngay cả chính mình đều tính tất cả một lần.
Tay Thịnh Dạng vịn ở trên ghế, nhấp môi, ánh mắt bình đạm, “Đúng là ý này.”
Ôn Nhu đã không có lời nào để nói, cô lui để cầu tiếp theo, “Cô đã tính đến bộ môn nào xảy ra vấn đề, tôi nhìn xem, có thể giúp cô một chút hay không, nếu là ở chỗ tổ trưởng Đinh Lan, tôi giúp cô.”
Thịnh Dạng lắc đầu, “Không phải chỗ của cô ấy xảy ra vấn đề.”
Cô chỉ chỉ chữ kí trên tài liệu.
Ôn Nhu càng giật mình, Thịnh Dạng chỉ không phải ai khác, mà là……

