Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 1060

Chương 1060: Dịch Tuyển Thừa báo thù, một phút không muộn

 

Dịch Tuyển Thừa trực tiếp kéo sách một cái, tốc độ của hắn quá nhanh, ngay cả Tô Thính Lan thân thủ cực tốt cũng không kịp phản ứng, đầu chúi ở trên bàn, trực tiếp cúi đầu với cho Dịch Tuyển Thừa cùng Thịnh Dạng.

Chớp mắt một cái, Tô Thính Lan sắp rớt nước mắt, hắn xoa xoa trán, “Anh làm cái gì vậy?”

Rõ ràng là lão đại giới cảnh sát, giờ phút này vẻ mặt lại ủy khuất hề hề.

“Tịch thu.” Dịch Tuyển Thừa không lưu tình chút nào.

Tô Thính Lan càng ủy khuất, “Anh có biết quyển sách này là tôi phí sức của chín trâu hai hổ, đoạt đồ ăn từ trong miệng cọp của bao nhiêu người, giành được hay không?”

Đáng tiếc người đàn ông trước mắt trái tim giống như sắt, không dao động.

Thịnh Dạng thấy thế, “Như vậy đi, tôi đưa anh một quyển nữa.”

Dịch Tuyển Thừa cười như không cười mà liếc cô, địa vị gia đình thấp đi nữa, nhưng về loại chuyện này vẫn tuyệt đối không thoái nhượng.

Tô Thính Lan cảm thấy lời này của Thịnh Dạng mức độ đáng tin không nhiều lắm, bởi vì sách có chữ ký của Kiệt Lâm cô có thể tùy tiện lấy được sao? Cô chỉ ký mười quyển, chỉ có mười quyển!

Hắn ngược lại đưa ánh mắt về phía Dịch Tuyển Thừa, “Anh nói đi, lại không phải fans của Kiệt Lâm, cầm quyển sách này làm gì hả? Phí phạm của trời mà!”

Nói xong lời cuối cùng, hắn gần như cầu xin, nhưng Dịch Tuyển Thừa vẫn không thay đổi suy nghĩ ban đầu.

Tô Thính Lan cũng biết tính tình của vị gia này, chẳng qua hắn cảm thấy khuyên bảo hắn tỷ lệ thành công liền tính cực kỳ bé nhỏ, xác suất cũng lớn hơn chị dâu nhỏ lấy được một quyển sách có chữ ký.

Trong khi Tô Thính Lan đang năn nỉ ỉ ôi, Thịnh Dạng cũng nhìn quanh bốn phía, đáng tiếc không có sách ở đây, bằng không cô trực tiếp có thể ký ngay một quyển, cho nên cô chỉ có thể gửi tin nhắn ra ngoài.

Không bao lâu, có người gõ cửa, cửa mở ra, có người đưa tới một quyển sách, Thịnh Dạng tiếp nhận, lập tức đi đến trước mặt Tô Thính Lan.

Tô Thính Lan vốn vẻ mặt đau khổ, kết quả nhìn thấy sách, một giây biến sắc mặt, lại nhìn nhìn chăm chú, hắn chính là fans trung thành của Kiệt Lâm, vẽ lại hắn sẽ nhìn ra được, đây là bút tích thực, không sai!

Tô Thính Lan đầy mặt nghi ngờ, “Chị dâu nhỏ, chị là bọn đầu cơ sao?”

Thịnh Dạng: “……”

Nhìn thấy Tô Thính Lan muốn nhận lấy sách, Thịnh Dạng lại chợt tránh tay, làm hắn vồ hụt, Tô Thính Lan ngây ngẩn cả người.

Tuyệt, thân thủ của cô cũng nhanh như vậy, hai vợ chồng này liền không một ai là đèn cạn dầu.

Tô Thính Lan xin tha nói, “Chị dâu, chị không phải nói sách này của tôi sao?”

“Có thể cho anh, nhưng anh phải bảo đảm anh không thể…… Ừm, anh không thể phi lễ quyển sách này.”

“……” Nói giống như hắn là kẻ biến thái.

Bất quá hai vợ chồng bọn họ chú ý có phải cũng quá rộng hay không?

Dịch Tuyển Thừa nghe vậy, lúc này sắc mặt mới đẹp một chút, “Đúng vậy, nếu anh dám làm gì với sách này, tôi sẽ tìm người phi lễ anh.”

“……” Tô Thính Lan biết tính cách của Dịch Tuyển Thừa, nếu thật làm như vậy, hắn sẽ tìm hoặc là đàn ông, hoặc là bác gái tới, hắn làm ra được!

“Được, được, chỉ cần đưa sách cho tôi.” Tô Thính Lan quyết định thoái nhượng, đấu với hai vợ chồng khác với người thường, hắn đấu không lại.

Lúc này Thịnh Dạng mới đưa sách cho hắn, hắn ôm quyển sách kia, thở dài thật sâu, cảm giác mất mà tìm lại thật tốt, một lát sau hắn lại ghé sát vào, “Chị dâu nhỏ, chị nói cho tôi xem, quyển sách này chị làm thế nào lấy được? Có phải có bạn bè quen biết với Kiệt Lâm hay không?”

Thịnh Dạng sờ sờ mũi, bỗng nhiên, Tô Thính Lan quay đầu một cái, nhìn chằm chằm Dịch Tuyển Thừa, “Là anh lấy được sao? Chẳng lẽ anh quen biết Kiệt Lâm?”

Dịch Tuyển Thừa liếc mắt một cái nhìn Thịnh Dạng, cười đến ý vị không rõ, “Há chỉ là quen biết?”

Lời kịch này có chút quen tai khó hiểu.

Thịnh Dạng kinh ngạc nhìn Dịch Tuyển Thừa, nhưng chỉ thấy hắn nhìn hắn, ánh mắt phảng phất có thực chất, có thể câu hồn, thong thả ung dung nói, “Hơn nữa vẫn là quan hệ ngủ qua.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *