Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 2

Chương 2: Suy nghĩ quá nhiều

 

Cửa xe mở ra, bỗng dưng xuất hiện rất nhiều người phụ nữ trung niên, tất cả đều mặc đồng phục chỉnh tề, giống như là nhân viên phục vụ chuyên nghiệp.

Người trong nhà vừa lúc đi ra, Khang Duy Trinh cười khanh khách nói, “Hai ngày này con đang bận chuyện này, cụ Lưu, đây đều là bảo mẫu con sắp xếp cho cụ, chăm sóc ăn, mặc, ở, đi lại của cụ. Căn nhà lớn năm tầng lớn ở trước nhà trưởng thôn cũng bị con mua lại. Cụ nuôi Dạng Dạng từ nhỏ, chúng con chăm sóc cụ đến già, ơn đức lớn lao của cụ, chúng con làm nhiều hơn nữa cũng khó có thể trả hết. Sau này cụ không cần lo lắng mọi việc, chỉ lo hưởng phúc.”

Một đám người ngơ ngác nhìn, đỏ mắt, lòng cũng chua.

Aiz, lúc trước làm người tốt vì sao không phải bọn họ?

***

Cứ như vậy, Thịnh Dạng về tới cô ở Yến Thành tân gia.

Một năm trước, nguyên chủ xảy ra tai nạn xe cộ, đầu bị thương, cô khó hiểu xuyên đến thân thể này, còn ngoài ý muốn có được một loại năng lực đặc biệt, nhưng cách đây một thời gian ba mẹ nguyên chủ đột nhiên tìm tới cửa, cô vốn không muốn rời đi, mà bà cụ Lưu không muốn cô ở lại nơi nhỏ bé chậm trễ tương lai, nhất định muốn cô đi, sức khỏe của bà cụ Lưu cũng không phải quá tốt, cô cũng không dám làm bà giận, hơn nữa Thịnh gia cũng sắp xếp thỏa đáng cho bà cụ Lưu, nên cô cũng không có gì băn khoăn.

Cô nằm ở trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà trang trí thành ngôi sao trời, hồi ức những chuyện này.

Nhoáng một cái cô tới ngôi nhà này cũng đã được ba ngày.

Cửa bị người gõ gõ nhẹ, “Tiến vào.”

Khang Duy Trinh, cũng chính là người mẹ ruột cùng cô thất lạc mười bảy năm bưng cái gì, tay chân nhẹ nhàng đi vào, lập tức đi đến trước giường cô, chậm rãi ngồi xuống.

“Dạng Dạng.” Giọng nói của bà dịu dàng, nụ cười lưu luyến, “Ba con đi công tác, mấy món tổ yến, vây cá và bong bóng cá này đều là hắn đã sớm mua cho con, mẹ hầm mỗi thứ một phần, con muốn ăn cái nào?”

Thịnh Dạng nhìn cái bàn nhỏ đưa tới trước mặt cô, khóe miệng hơi run rẩy, bàn nhỏ này quả thực như là dành riêng cho người bị tê liệt nửa người ở trên giường.

Khang Duy Trinh thấy thần sắc không rõ của Thịnh Dạng, nhịn không được lại thật cẩn thận thử nói, “Hay là con muốn ăn tất cả?”

Bà trầm ngâm một lát, “Tuy rằng như vậy cũng không phải không thể, nhưng Dạng Dạng, con chờ một chút, mẹ phải đi hỏi bác sĩ gia đình nhà ta một chút.”

“Không cần.” Thịnh Dạng nhìn thấy đáy mắt bà mang theo vô số tinh mang, nhàn nhạt cầm lấy chén chứa tổ yến, tùy ý nói, “Liền cái này.”

Khang Duy Trinh nhìn chằm chằm cô, cuốn sổ nhỏ trong lòng âm thầm ghi nhớ.

Thì ra Dạng Dạng thích ăn tổ yến sao……

Khang Duy Trinh đang cố gắng nỗ lực cùng Thịnh Dạng vun đắp cảm tình mẹ con, cho dù chỉ từ một phía nơi bà, phần lớn thời gian đều là bà hỏi một câu, con bé lười biếng và chiếu lệ đáp một câu, nhưng điều này không chút nào ảnh hưởng tính tích cực của bà, vẫn cảm thấy dường như trong lúc mẹ hỏi con đáp, cảm tình mẹ con sẽ lặng yên ấm lên.

Lúc này, tiếng chuông di động của Khang Duy Trinh vang lên, đối với âm thanh bất ngờ này, bà nhanh chóng chau mày, không vui rũ mắt nhìn lướt qua. Rồi một giây sau xoay người, nhận lấy, cực kì tức giận rống lên một tiếng, “Chuyện gì?”

Ngón tay thon dài cầm thìa của Thịnh Dạng cứng một chút.

Ý thức được mình có hơi nóng nảy, Khang Duy Trinh vội vàng quay đầu lại, nhìn về phía Thịnh Dạng cười một chút, “Dạng Dạng, con ăn từ từ, mẹ tiếp điện thoại.”

Thịnh Dạng gật gật đầu, lúc này Khang Duy Trinh mới chạy đến bên giá sách, sắc mặt lại thay đổi một phen.

Chỉ chốc lát sau, Khang Duy Trinh tiếp điện thoại xong đã trở lại, không được tự nhiên khảy tóc, “Dạng Dạng, anh ba của con đã trở lại, đang ở dưới lầu, con muốn gặp một lần sao?”

Không tới hai giây, bà lại lấy lòng cười, “Thật ra không gặp cũng không sao.”

Thịnh Dạng nghĩ sớm hay muộn cũng phải gặp, vì thế cô gật đầu, “Được.”

Khang Duy Trinh vô cùng vui mừng, Dạng Dạng cũng không kháng cự gặp người trong nhà, điều này có nghĩa là cô cũng đang rất nỗ lực hòa nhập gia đình này.

***

Phòng của Thịnh Dạng rất lớn, hơn một trăm mét vuông, bên trong có không gian khác, là một gian lầu 2 tầng, phòng tiếp khách, phòng quần áo, phòng trò chơi v.v., đầy đủ mọi thứ, là một thế giới nhỏ Khang Duy Trinh chuẩn bị cho cô.

Cứ như vậy, ở trong phòng cô, cô gặp được người anh ba này của cô —— Thịnh Ngự Hi, cô lẳng lặng đánh giá hắn, tuổi chắc xấp xỉ cô, ở trước mặt cô lại có vẻ hơi thẹn thùng và mất tự nhiên.

Chỉ là lúc Thịnh Ngự Hi đánh bạo giương mắt nhìn cô em gái này, hơi thở của hắn như ngừng lại.

Vừa rồi trong điện thoại mẹ không cho hắn gặp em gái, đặc biệt hung dữ nói “Dáng vẻ của con xấu xí, đừng làm Dạng Dạng hoảng sợ.” Hắn sờ mặt, còn cảm thấy rất ủy khuất. Trước khi tốt nghiệp, tốt xấu gì hắn cũng là nam sinh đẹp trai nhất trường cấp ba, sao có thể rơi xuống tới mức không thể gặp người?

Nhưng hôm nay vừa gặp em gái…… Còn không phải là hắn kéo thấp giá trị sắc đẹp bình quân của gia đình này?

Vẫn luôn nghe nói lúc mẹ còn trẻ tuổi đó là thời kỳ hoàng kim của bà, là đại mỹ nhân không hơn không kém, hắn nhìn thấy qua ảnh chụp, cũng không thể không chịu phục, con bé trước mắt lại còn xinh đẹp hơn vài phần so với lúc mẹ đẹp nhất, khí chất trong trẻo, khóe mắt hơi hơi giơ lên, lại mang theo vài phần diễm lệ hồn nhiên không biết, thực sự quyến rũ.

“Cô…… Chào cô.” Khuôn mặt trắng nõn của Thịnh Ngự Hi như nhuộm một tầng màu đỏ hơi mỏng.

So với hắn không được tự nhiên, Thịnh Dạng thật ra cũng cực kỳ thản nhiên, khóe môi hơi cong, “Chào anh.”

“Chào cô cái gì, gọi em gái!” Khang Duy Trinh lại trình diễn bà mẹ táo bạo với Thịnh Ngự Hi, chỉ chớp mắt, nhìn về phía Thịnh Dạng ánh mắt mềm ấm, chuyển sang tự nhiên khôi phục giọng nói ôn tồn nhỏ nhẹ, “Nhìn em gái của con đi, lễ phép hơn con nhiều.”

Lúc này, một giọng nói uyển chuyển vang lên ở cửa, “Anh ba, em có thể đi vào không?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *