Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 221

Chương 221: Anh cả ăn cơm mềm

 

Ánh mắt Thịnh Đình Trạch càng trầm, một mảnh đen nhánh.

Kim Tư sợ tới mức suýt nữa cắn đầu lưỡi, “Là một người rất lợi hại nổi tiếng trên mạng, thực thần bí, số lượng fans giống như minh tinh. Làm bài thi văn khoa rất lợi hại, lúc trước mọi người đều cho rằng cô là học sinh văn khoa.”

Đại tiểu thư này tương đương với ôm nồi cơm của ông trời, đuổi theo đút cơm ăn, thật sự quá lợi hại.

Thịnh Đình Trạch sau khi nghe xong, tiếng nói nhạt nhẽo nói, “Vậy quả thật lợi hại.”

Kim Tư còn tưởng rằng mình ảo giác, Tiểu Thịnh tổng cư nhiên khen người, đây cũng quá khó được.

Xem ra quan hệ giữa hai người, cũng không có khó xử lý như vậy.

Lúc này, vở kịch lớn đã tới, bò bít tết Thịnh Đình Trạch đã ăn khó có thể chịu đựng trước đó lại bưng lên, Kim Tư trơ mắt nhìn bò bít tết này như ác mộng đặt xuống ở trước mặt.

Tất cả thuận lợi, hy vọng không cần nện ở nơi này.

Quả nhiên, Kim Tư rõ rang nhìn thấy Tiểu Thịnh tổng nhíu mày, trái tim hắn lập tức nắm lên.

Chính là không có cách nào, bò bít tết này là bảng hiệu của tiệm này.

Thật ra với vị giác người bình thường bọn họ, sẽ cảm thấy ăn rất ngon, nhưng Tiểu Thịnh tổng quen ăn của đầu bếp, lại rất khó tiếp thu.

Nhưng thấy Thịnh Đình Trạch chậm rãi kẹp lên một khối, Kim Tư nhìn chằm chằm, cả trái tim treo tới cổ họng, hắn hoàn toàn không biết vẻ mặt mình lập tức có bao nhiêu khoa trương.

Thịnh Dạng cũng không chú ý đến Thịnh Đình Trạch, hắn vốn là người mặt than, ngược lại vẻ mặt Kim Tư hấp dẫn cô.

Cô theo tầm mắt hắn nhìn qua, ngón tay nhỏ dài kẹp đũa dừng lại.

Ăn bò bít tết, cần thiết khoa trương như vậy sao?

Hầu kết Thịnh Đình Trạch hơi hơi lăn lộn, nuốt xuống, Kim Tư vẻ mặt căng chặt hơi hòa hoãn, nhưng vẫn lo lắng Tiểu Thịnh tổng sẽ nói ra chút lời nói không phù hợp.

Tỷ như nói “Khó ăn”, sau đó quay đầu đi ngay.

Hắn chính là loại người bất luận lúc nào, bất luận trường hợp nào, đều không cho mặt mũi.

Nhưng ngoài dự đoán, hắn cũng không có, ngược lại nhìn Thịnh Dạng đã ăn xong khối thứ hai, hắn đè xuống mày kiếm, hỏi, “Món này, ăn rất ngon?”

“Không tính khó ăn.” Thịnh Dạng nhàn nhạt nói, “Dù sao so với đồ ăn ta làm kém xa.”

“Ngươi còn biết làm đồ ăn?”

“Đã làm, ba mẹ, anh hai, anh ba đều ăn qua.” Thịnh Dạng chỉ chính là bàn Mãn Hán toàn tịch lần trước làm ở nhà Dịch Tuyển Thừa.

Nói chuyện phiếm cuối cùng cũng diễn ra suôn sẻ, Kim Tư âm thầm đổ mồ hôi lạnh, nhưng kỳ quái là, nhìn sắc mặt Tiểu Thịnh tổng thế nhưng càng trầm xuống.

Đây lại có cái gì không đúng sao?

Cùng với ở bên cạnh người Tiểu Thịnh tổng, hắn thường xuyên có thấp thỏm gần vua như gần cọp.

Thịnh Đình Trạch không hề nói nhiều, nhưng lại đối với khối bò bít tết thứ hai cắn một ngụm thật mạnh.

Kim Tư kinh ngạc, đây đã là khối thứ hai Tiểu Thịnh tổng cắn!

Ngồi đối diện Thịnh Dạng, Thịnh Đình Trạch phảng phất có vẻ ăn rất nhiều, trong vô thức liền ăn hơn phân nửa.

Thịnh Đình Trạch đang muốn làm Kim Tư đi tính tiền, đột nhiên có người nhảy nhót chạy tới, hướng về phía Thịnh Dạng lộ ra một nụ cười hoa si, “Chào ngươi, ta là ông chủ cửa hàng này. Syldia, ta là fans cuồng nhiệt của ngươi, hôm nay bữa cơm này ta mời.”

Kim Tư nhìn lên thấy Tiểu Thịnh tổng nhướng mày, vội nói, “Như vậy sao được?”

Tiểu Thịnh tổng nói bữa cơm này hắn mời, hắn cũng chưa bao giờ ăn qua cơm mềm.

Ông chủ lại không thuận theo, nhìn Kim Tư, có vài phần tức giận, “Người anh em, ngươi có phải xem thường ta hay không? Một bữa cơm ta vẫn mời không nổi.”

“Không phải xem thường…… Ông chủ, ngươi nghe ta nói……”

Ông chủ che lại lỗ tai, không nghe chính là không nghe.

Thấy vẻ mặt Kim Tư ăn mệt, hắn lại buông tay che lỗ tai ……

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *