Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 227

Chương 227: Quá xứng đôi

 

Lúc đầu Thanh Long vẫn chưa để cô vào mắt, đối phương chẳng qua là con nhóc miệng còn hôi sữa, hắn chính là lính đánh thuê trải qua trăm trận đánh.

Nhưng theo giao chiến càng lâu, hắn từng bước bại lui, cũng không dám thiếu cảnh giác nữa.

Nắm chặt song quyền, lập tức lấy ra hoàn toàn nghiêm túc.

“Thật biết ra vẻ.” Tần gia vẫy tay một cái, mười mấy tay đấm lập tức tiến vào, hắn tránh ở phía sau tất cả tay đấm, “Lúc trước ông nội ngươi nói ngươi sẽ là một người xuất sắc nhất Dịch gia, còn giỏi hơn cha mẹ ngươi, tất cả đứa bé dòng thứ Dịch gia cộng vào đều đánh không lại ngươi. Còn không có bao nhiêu người tin. Không nghĩ tới lại là thật.”

“Nhưng đáng tiếc……” Tần gia lắc đầu, “Hôm nay tình huống này, ngươi là chắp cánh cũng khó thoát.”

Dịch Tuyển Thừa nhìn hắn, trực tiếp bức đứt xiềng xích.

Tần gia cả kinh, sau đó thừa dịp cục diện tay đấm vây quanh lên, vội vàng nhanh chân chạy ngay.

Hắn còn tưởng rằng Dịch Tuyển Thừa đã sớm mở ra xiềng xích.

Không nghĩ tới……

Tay bức đứt xiềng xích? Này cũng thật đáng sợ đi.

Hắn nghiêng ngả lảo đảo một đường chạy, kiêu ngạo trước đó đã sớm không còn.

Chạy đến bên cửa lớn, cũng chưa nhìn thấy người, hắn thở một hơi thật dài, nhìn thấy xe hắn ngừng ở cổng lớn, xa chỉ ở gang tấc, trong mắt hắn bốc cháy lên ánh sáng hi vọng.

Hắn biết Dịch Tuyển Thừa thực mang thù, hiện tại thân phận của hắn đã bại lộ, cho dù chạy thoát, Dịch Tuyển Thừa cũng sẽ nghĩ cách giải quyết hắn.

Nhưng không quan hệ…… Hắn chạy trốn tới chân trời góc biển, có thể sống nhất thời thì nhất thời.

“Chú ba, muốn ta tiễn ngươi một đoạn đường hay không?”

Bên tai vang lên tiếng nói trầm thấp giống như ác ma, làm người sởn tóc gáy, Tần gia không nhịn được hung hăng run rẩy.

Tần gia vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Dịch Tuyển Thừa dựa vào cạnh cửa, cười như không cười mà nhìn hắn.

“Chuyện này không có khả năng!” Tần gia thất thanh hô, “Ngươi không phải thực quý con bé kia sao? Ngươi như thế nào không đi cứu cô? Thanh Long không dễ đối phó như vậy, hắn là ta……”

Thịnh Dạng chậm rãi đứng ở bên cạnh người Dịch Tuyển Thừa, đứng sóng vai cùng hắn, khuôn mặt cô mặt không biểu cảm nhìn qua tuy có cảm giác lạnh nhạt, nhưng vẫn là bộ dáng thiếu nữ, mềm mại ngọt ngào như kẹo bông gòn, “Ngươi nói chính là ta sao?”

Hai người đứng chung một chỗ, khốc đến khó có thể hình dung, xứng đôi đến giống như là cường cường liên hợp trong truyện tranh.

Nam thì cao quý ung dung, cường đại chói mắt, nữ thì tươi đẹp mượt mà, vừa rạng rỡ vừa xinh đẹp.

Thịnh Dạng chỉ chỉ trên lầu, “Hiện tại hắn liền nằm ở trên lầu, nhưng nói chuyện không được, ta nghĩ hắn chưa chắc có thể trả lời ngươi.”

Tần gia ngốc, khóc lóc kể lể, “Tha ta một con đường sống. Tuyển Thừa, ta là con trai của em trai ông nội ngươi, ta là chú ba ngươi a, nhìn ngươi lớn lên.”

Đúng vậy, nhìn ma quỷ này lớn lên, từng bước cường đại đến làm người giận sôi. Nếu sớm biết hiện tại sẽ khó đối phó như vậy, hắn căn bản liền sẽ không cho hắn cơ hội lớn lên.

“Tuyển Thừa, ngươi không thể không niệm tình cảm như vậy a.” Vì mạng sống, hắn quỳ trên mặt đất, dập đầu, không hề tôn nghiêm.

Dịch Tuyển Thừa xoa xoa tay mình.

Tần gia nhẹ nhàng thở ra, xem bộ dáng này của hắn, hẳn là sẽ không ra tay.

Hắn cũng chưa nhìn về phía Tần gia, “Cao Phong, kết thúc.”

“Tuân mệnh, gia……” Cao Phong cũng vừa từ Châu Phi trở về, biết được tất cả chuyện, thật kinh hồn bạt vía, thì ra tất cả chuyện này đều là gia thiết kế cục, gia cũng thật là gan lớn, vì gậy ông đập lưng ông, cư nhiên mạo lớn như vậy nguy hiểm.

Hắn không ở bên người gia, chẳng may gia thật sự xảy ra chuyện thì làm thế nào?

Nghĩ vậy, cả người hắn liền đổ mồ hôi lạnh.

Hiện tại lòng còn sợ hãi, đang lo không chỗ phát tiết đây.

Tần gia màu môi tái nhợt đến dọa người, hàm răng căn bản không cắn chặt được, “Dịch Tuyển Thừa, đừng giết ta, đừng giết ta…… Ta liền nói cho ngươi, ai là hung thủ giết cha mẹ ngươi.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *