Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 230
Chương 230: Oan có đầu nợ có chủ
“Này……”
“Này cái gì?” Thịnh Dạng ánh mắt không gợn sóng nhìn phía cô.
“Không có gì.” Khang Duy Trinh thực mau che giấu tâm tình của mình, nhìn con gái ôm hộp đi lên lầu, tâm tư bay xa.
Thậm chí đều xem nhẹ chiếc hộp này vừa rồi chính là hai người đàn ông thực gian nan khiêng tới, mà con gái cô nhỏ xinh yếu ớt như vậy, một mình dễ như trở bàn tay ôm đi lên.
Hiện tại lòng cô tràn đầy đều là……
—— Làm thế nào đánh tốt yểm hộ cho con gái.
Người đàn ông rốt cuộc không tim không phổi rất nhiều, Thịnh Hữu đã nhảy nhót đi lên lầu cùng Thịnh Dạng, “Con gái, ta cùng ngươi nhìn xem.”
Mà lúc này Dịch Tuyển Thừa đang ở trong phòng, sắc mặt thực trầm, tâm tư cũng thực trầm.
Lần trước giá dương cầm kia Dạng Dạng đã thu nhận, nhưng lần này người máy…… Hắn không thể không làm tính toán xấu nhất.
“Cao Phong.”
“Gia, có gì căn dặn?” Cao Phong vốn dĩ cũng không ở trong phòng, nghe được tiếng của Dịch Tuyển Thừa, lập tức như quỷ ảnh xuất hiện.
“Tra một chút ông chủ phía sau màn MT.”
“Vâng.”
Cao Phong hiệu suất thật sự rất cao, không bao lâu hắn liền trở lại, trong tay cầm một bản tư liệu, “Gia, ngươi nhìn xem.”
Cho dù loại thời điểm này, ánh mắt Dịch Tuyển Thừa cũng vẫn gió nhẹ mây thưa, con người hắn, dường như không quá nhiều chuyện gì có thể tác động cảm xúc của hắn.
Phía trên tư liệu biểu hiện, ông chủ phía sau màn MT là một người đàn ông dung mạo bình thường, hơn 30 tuổi, 20 tuổi tốt nghiệp đại học, 23 tuổi tốt nghiệp tiến sĩ, hai học vị tiến sĩ HF cùng MIT, thiên tài đỉnh cấp.
Tư liệu như vậy quả thật không thể bắt bẻ.
Mà Cao Phong cũng đắc chí, “Gia, người khác đều đào không ra Ông chủ phía sau màn MT, đây là kết quả sau khi đoàn đội bên chúng ta đào sâu.”
Còn chưa nói xong, liền thấy Dịch Tuyển Thừa trực tiếp xếp tờ tư liệu này thành máy bay giấy, vèo một cái, máy bay giấy vẽ ra một đường cong xinh đẹp lại hoa lệ.
Đôi mắt đào hoa Dịch Tuyển Thừa, ánh mắt càng thêm đen nhánh như mực. Trong lòng hắn hiểu rất rõ, đối phương che giấu cực sâu, còn là cao thủ kỹ thuật.
***
Trong trường học ——
Từ sau khi Triệu Bưu nghỉ phép mấy ngày trở về, liền cắn chặt Thịnh Duyệt.
“Duyệt Duyệt, nghe Triệu Bưu nói là ngươi xui khiến hắn đi đối phó Điền Khả Nhụy, thật chăng?”
“Duyệt Duyệt, vì sao Triệu Bưu luôn nói như vậy a, thật sự rất quá đáng.”
Thịnh Duyệt có thể nói là một cái nhãn dán, đối mặt nghi ngờ cùng dò hỏi, cô chỉ nhẹ nhàng lắc lắc đầu, sau đó nhìn về phía Triệu Bưu, Triệu Bưu nhìn cô cười dữ tợn.
Hiện tại hắn là đầu trọc không sợ bị nắm tóc, hắn không sao cả.
Phòng dụng cụ thể dục, Thịnh Duyệt không thể nhịn được nữa, rốt cuộc lấp kín Triệu Bưu, “Ngươi đến tột cùng muốn như thế nào mới có thể chịu bỏ qua?”
Tuy rằng nói Triệu Bưu không có chứng cứ, nhưng hắn giống như vẫn là con muỗi phiền lòng thỉnh thoảng đốt cũng thực phiền.
Thịnh Duyệt không muốn hình tượng băng thanh ngọc khiết của mình dính một chút vết nhơ.
Đáy mắt Triệu Bưu đột nhiên phóng ám quang, liếm liếm môi, “Oan có đầu nợ có chủ, chuyện của ta ngọn nguồn không phải ngươi, ta không tìm ngươi tính sổ, nhưng ngươi phải giúp ta, chuyện của ta là Thịnh Dạng tuôn ra, kẻ thù xủa ta là cô.”
Thịnh Duyệt lập tức thở nhẹ ra một hơi, nói sớm đi, làm hại cô lo lắng đề phòng mấy ngày, sợ Triệu Bưu đưa ra yêu cầu gì không hợp lý.
Thịnh Duyệt lẳng lặng nhìn Triệu Bưu, không nói lời nào, nhưng ánh mắt kia rõ ràng là ý bảo Triệu Bưu tiếp tục nói tiếp.
Ánh mắt Triệu Bưu rất có vài phần tham lam, “Thịnh Dạng, cô thật xinh đẹp……”
Thịnh Duyệt nháy mắt đã hiểu, nhưng cô mím môi, vẫn cứ không lên tiếng, sau đó im hơi lặng tiếng rời đi.
Triệu Bưu nhìn chằm chằm bóng dáng cô, trong mắt chợt sáng chợt tối, không biết đang tính kế gì.

