Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 236

Chương 236: Đối xử khác biệt

 

 Ông cụ mắt sắc, nhưng hắn thật ra cũng không phải phát hiện nhanh nhất Thịnh Dạng, nhưng lại đi qua nhanh nhất, “Cháu …… Cháu gái đã trở lại?”

Hắn ngày thường đối Thịnh Duyệt cũng không có vẻ mặt ôn hoà như vậy, cho nên không phải thực tự nhiên.

Thịnh Dạng lạnh lạnh liếc nhìn hắn một cái, tay kia của ông cụ như bị đông lạnh cứng, không thể chạm tới Thịnh Dạng mảy may.

“Ông cụ, ngươi uống lộn thuốc?” Bà cụ không thức thời nói một câu, làm ông cụ tàn nhẫn liếc mắt một cái trừng mắt nhìn cô, lòng dạ đàn bà, cô biết cái gì?

 Ông cụ vốn dĩ đối đứa cháu gái này cũng không phải đặc biệt để mắt, nhưng mà một đoạn thời gian trước, nơi hắn ăn cơm gặp được thương nghiệp kỳ tài Lục Chi Uyên, Lục Chi Uyên đang cùng Minh Khải, còn có một cô gái ăn cơm, lúc ấy hắn chỉ trộm thấy được một bóng dáng, cảm thấy rất có vài phần giống cháu gái mới trở về nhà hắn.

Tuy rằng cảm thấy cháu gái này nhà hắn nhận thức Minh Khải đã tính thực thần kỳ, sao có thể còn nhận thức được vị thương nghiệp kỳ tài Lục Chi Uyên?

Nhưng sau đó suy nghĩ lại, do Minh Khải giật dây bắc cầu, nhận thức một ít lão đại kia không phải chuyện thực bình thường sao?

Hôm nay hắn đặc biệt tới thử một chút.

Nếu nhận thức Lục Chi Uyên vậy không thể tốt hơn.

Cháu trai lớn cái gì cũng tốt, duy nhất có điểm gàn bướng hồ đồ, mọi chuyện tranh cùng Lục Chi Uyên, cuối cùng làm tới mức nước lửa khó dung.

Thật ra ở thương giới, đối với lão đại như Lục Chi Uyên, nhiều bạn bè tốt hơn nhiều địch nhân. Nếu cháu gái này của hắn nhận thức, vừa lúc có thể cởi bỏ một chút.

Thịnh Dạng lại liếc mắt một cái nhìn ông cụ, cô tuy rằng cũng chưa nói gì, nhưng ánh mắt kia rõ ràng chính là cùng một ý tứ như bà cụ.

Sắc mặt ông cụ lập tức đỏ một mảnh, trắng một mảnh, nhưng đánh cũng đánh không được, mắng lại mắng không được.

Thật nghẹn khuất.

Thịnh Dạng xem ông cụ cùng bà cụ là không khí, lập tức vòng qua, sau đó đi đến Thịnh Hữu cùng Khang Duy Trinh, “Ba, mẹ……”

Băng sương rút đi, trên mặt nghiễm nhiên có nụ cười nhợt nhạt, khác biệt kia không cần quá rõ ràng.

“Aiz, Dạng Dạng đã trở lại, ta cầm cặp sách cho ngươi, có đói bụng không?”

Bà cụ cũng tức giận đến quá sức, sau đó nhìn về phía ông cụ, nhìn thấy không, mặt nóng dán mông người lạnh, tự làm mất mặt!

 Ông cụ tức giận xấu hổ buồn bực, nhưng tâm lý vẫn cảm thấy bà cụ ánh mắt thiển cận.

Hắn ngồi ở trên sô pha một lần nữa, hai chân bắt chéo, “Ta nghe nói, cháu gái này của ta còn rất lợi hại, khoa học tự nhiên đệ nhất, văn khoa cũng là đệ nhất.”

 Ông cụ nói tới đề tài này, Khang Duy Trinh nói liền nhiều, “Đó là…… Dạng Dạng thật sự rất lợi hại, thể dục giỏi, dương cầm còn đàn tốt.”

 Ông cụ cười cho qua chuyện.

Đàn tốt có thể tốt hơn so với Hàm Cảnh sao? Chắc hẳn cũng là cấp bậc của đứa bé mấy tuổi, xem ở trong mắt người mẹ Khang Duy Trinh liền mèo khen mèo dài đuôi, cảm thấy cực tốt.

Hơn nữa, con trai lớn hắn cũng là tên ngốc mù quáng hồ đồ, khen không ngừng.

Bà cụ nhếch chân lên, “A, nói tốt như vậy thì nghe một chút đi.”

Vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa.

Cô chính là nghe giai điệu của Hàm Cảnh nghe rất nhiều năm, khẩu vị thật sự kén chọn, muốn tùy tiện lừa gạt qua, nửa điểm không có khả năng!

Thịnh Dạng xem cũng chưa liếc mắt xem bọn họ một cái, tiếp tục đọc sách, xem hai người này là không khí đến cùng.

Thịnh Hữu cùng Khang Duy Trinh cũng vô pháp nói với con, chẳng qua bọn họ cũng không phải vì thỏa mãn ông cụ cùng bà cụ muốn nghe, vừa nghe liền nghe ra mục đích không đơn thuần trong lời nói bọn họ, bọn họ đơn thuần chỉ muốn khoe con gái mà thôi.

“Dạng Dạng, mẹ muốn nghe, ngươi có thể đàn một khúc sao?”

Lúc này Thịnh Dạng mới đứng dậy, lẳng lặng nhìn cô, “Ngươi muốn nghe cái gì?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *