Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 238
Chương 238: Hố cha
Thịnh Hữu cùng Khang Duy Trinh không nghĩ tới Thịnh Dạng sẽ hỏi vấn đề này, ngược lại là bà cụ dẫn đầu trả lời, “30%, cho nên hiện tại ngươi ăn nhà của chúng ta, dùng nhà của chúng ta, đàn một bài thì làm sao vậy? Đều không vui như vậy.”
Thịnh Dạng nhanh chóng quyết định, “Nói cách khác mới chơi năm ván cờ vây liền có thể thắng hết?”
Một cái chớp mắt, ông cụ Thịnh đại não phóng không, có loại xúc động muốn xuất huyết bên trong.
Cái gì kêu mới chơi năm ván? Ý tứ của cô là, mỗi một ván đều có thể thắng? Nói lời ngạo mạn như vậy?
“Dạng Dạng……” Thịnh Hữu cười khổ, “Ngươi không biết trình độ của ông cụ.”
“Cùng một đứa con nít nói nhiều như vậy làm gì?” ông cụ Thịnh mắt lạnh liếc mắt một cái nhìn Thịnh Dạng.
Vốn dĩ còn cảm thấy ngày đó nhìn thấy cô gái kia rất giống cô, hiện tại tưởng tượng, chưa chắc đúng, Lục Chi Uyên chính là ghét nhất nói mạnh miệng.
“Ngươi chỉ nói có phải hay không?” Thịnh Dạng không kiên nhẫn nói.
Ngày thường ông cụ Thịnh thích xụ mặt, hôm nay khó được cười càn rỡ như vậy, sau đó suy nghĩ lại, vợ chồng lão đại là xương cứng, nói không được, hắn đang phát sầu không biết nên làm gì mới tốt, kết quả không nghĩ tới con bé bọn họ mang về ngược lại là cửa đột phá, vậy không bằng thử một lần.
“Ngươi thật sự muốn so?” ông cụ Thịnh trong mắt lộ ánh sáng lạ, “Đây chính là chơi thật.”
“Đương nhiên.” Thịnh Dạng cong cong môi, nụ cười tuỳ tiện lại xinh đẹp, “Nhưng để tránh cho ngươi nói chuyện không giữ lời, chúng ta lập hợp đồng.”
“……” Giỏi cho con bé, ông cụ còn sợ cô chơi xấu đâu, kết quả ngược lại bị đối phương nói một câu như vậy, giống như sợ hắn đường đường tiền nhiệm chủ tịch Thịnh thị có thể nói không giữ lời.
Hơn nữa không phải chứng từ đơn giản, mà là hợp đồng.
Từ anh em ruột, phương diện tính toán sổ, hắn thật ra cũng cảm thấy cô giống như lão đại, không nhịn được xem kỹ cô vài lần.
Nhưng nghĩ lại liền sợ vợ chồng lão đại luyến tiếc Khang Bảo mình cực cực khổ khổ sáng lập cho con gái nhà mình, nghĩ vậy, ông cụ nhìn về phía vợ chồng lão đại, theo đó, thật ra cũng là kế một hòn đá ném hai chim, đã thắng được cổ phần Khang Bảo lại có thể làm các cô hiểu rõ cô con gái này căn bản không đáng, tự mình tùy hứng, làm xằng làm bậy, có gì mà cưng chiều?
Ông cụ đang chờ Thịnh Dạng dò hỏi Thịnh Hữu cùng Khang Duy Trinh, lại nghe thấy cô đột ngột nói một câu, “Chẳng qua ta không cần cổ phần Khang Bảo, ta dùng cổ phần châu báu K gia.”
Ông cụ trợn tròn hai tròng mắt, thiếu chút nữa lấy hơi không lên.
Vợ chồng lão đại khi nào mua cổ phần châu báu K gia, châu báu K gia, trăm năm truyền thừa, là một công ty lâu đời có bề dày lịch sử, sớm trở thành một nhãn hiệu quốc tế.
Đây chính là cơ hội có thể gặp nhưng không thể cầu a? Bao nhiêu người muốn mua, căn bản không vớt được, cũng không biết bọn họ tìm được nhân mạch nơi nào.
Lại nói tiếp vợ chồng lão đại cũng thật là, nếu sớm nói rõ bọn họ có cổ phần K gia, lúc ấy hắn liền sẽ không tốn giá cao như vậy đi mua kiểu dáng bán chạy của K gia, ước chừng tốn của hắn vài trăm vạn……
Chẳng qua không chỉ là ông cụ, trên mặt vợ chồng Thịnh Hữu cũng hiện ra biểu cảm không thể tưởng tượng.
Con gái từ đâu ra cổ phần K gia? Nói chơi sao?
Thẳng đến khi Thịnh Dạng đi lên lầu, chỉ chốc lát sau liền lấy ra một tờ giấy trắng mực đen, lúc này mới hoàn toàn đánh mất nghi ngờ của mấy người.
Khang Duy Trinh nóng nảy, ý đồ thu hồi tờ giấy kia, “Con gái, vẫn là dùng Khang Bảo đi……”
“Không không không, liền châu báu K gia.” ông cụ ấn xuống chứng nhận cổ phần, trên mặt ý cười hoàn toàn che giấu không được.
Để vợ chồng lão đại cảm thụ một chút, con gái bọn họ này nâng trong lòng bàn tay có bao nhiêu hố cha mẹ.
Bị chút dạy dỗ, mới có thể nhớ lâu.
Nói nữa, châu báu K gia có thể còn đáng giá hơn Khang Bảo, càng có tiềm lực.

