Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 244
Chương 244: Ngọn nguồn
Năm đó Thịnh Dương vốn không tính toán kết hôn, càng nguyện ý làm một con chim tự do, mỗi ngày ăn nhậu chơi bời là đủ rồi.
Dù sao công ty có anh cả, mỗi năm hắn chia hoa hồng đều đủ hắn chơi. Con người hắn không có dã tâm gì, xem đến thông thấu.
Nhưng mà hắn bị bà mẹ miệng rộng của hắn bức cho không chịu nổi, ngày ngày nhắc mãi, thậm chí ngừng thẻ tín dụng của hắn, hắn không thể nhịn được nữa, trùng hợp lúc này một cô gái chung ký túc xá với vị hôn thê anh cả đến gần, mọi cách ân cần đối hắn, các loại tâm cơ.
Đưa tới cửa, há có đạo lý không ăn?
Hắn cũng nhìn ra động cơ không thuần của đối phương, chẳng qua không quan hệ a, theo như nhu cầu.
Đối phương muốn cái gì, đưa điều kiện, yết giá rõ ràng, trực tiếp trao đổi. Cô muốn phú quý, hắn muốn tự do, chỉ cần đồng ý, liền có thể kết hôn.
Hắn không nhìn lầm người, những cô gái tầm thường còn dính dính, khóc sướt mướt muốn tình yêu, nhưng cô không giống, lập tức liền đồng ý.
Mấy năm nay, sống cũng còn tính an ổn, chỉ là hiện tại……
Thịnh Dương dẫm dẫm đầu mẩu thuốc lá thật mạnh, ánh mắt sắc bén, “Khương Hinh Nghi, ngươi không cần làm gái điếm còn muốn lập đền thờ.”
“Thịnh Dương, ngươi……”
“Ta vẫn luôn thực tuân thủ hứa hẹn, mà ngươi thì sao?” Thịnh Dương nói xong, liền cúp điện thoại.
Khương Hinh Nghi nghe tiếng “Đô đô”, ánh mắt dần dần chuyển lạnh.
Người đàn ông rốt cuộc không đáng tin cậy.
Lúc này, màn hình di động của cô sáng một chút, thu được một tin nhắn.
“Hinh Nghi, lúc trước nói cùng ngươi bạn học đại học tụ hội, ngươi có thể tới sao? Ngươi đừng biến thành người phụ nữ giàu có liền không nhận mấy bạn học chúng ta, ha ha……”
Tuy rằng là giọng điệu vui đùa, nhưng không khó nhìn ra đối phương hâm mộ.
Khương Hinh Nghi đứng thẳng eo, chậm rãi nặn ra mấy chữ, “Thân ái, đương nhiên sẽ đi.”
Cô là người phụ nữ giàu có, cũng là không hề cái giá, bình dị gần gũi người phụ nữ giàu có, có thể phải mạnh hơn Khang Duy Trinh mấy lần.
Nhưng hiện tại việc cấp bách là phải giải quyết chuyện chuyển nhượng cổ phần này như thế nào, nếu không chờ gạo đã thành cơm, tất cả liền không kịp.
Đêm khuya, Khương Hinh Nghi trộm ẩn vào một phòng, cô nhìn chằm chằm đứa nhóc đang ngủ say, ánh mắt dịu dàng dần dần trở nên thâm trầm, sau đó tầm mắt chậm rãi dừng ở trên cổ tay trắng muốt của cô.
Nhưng cô cũng không biết, một bóng dáng bụ bẫm đi tiểu đêm đều xem rõ ràng tất cả.
***
Hôm sau, lớp 7 ——
“Nghe nói Thịnh Duyệt vẫn không có tới.”
“Cô không có tới cũng thực bình thường, nếu ta là cô, ta cũng không mặt mũi tới.”
“Ha ha, cũng đúng, chuyện vu oan hãm hại Điền Khả Nhụy là cô làm còn chưa tính, không nghĩ tới cô lòng dạ hẹp hòi như vậy, kết quả nhảy ra chỉ trích cô cư nhiên là Hàn thần vẫn luôn truyền tai tiếng cùng cô. Xem trận diễn này, ta là người đứng xem đều có thể xấu hổ đến moi ra ba phòng hai sảnh.”
Thịnh Dạng căn bản không để bụng chuyện Thịnh Duyệt, nghe xong những đồn đãi này giống như không nghe, cô tương đối quan tâm, chỉ có một chuyện.
Cô dò hỏi “2” trên sổ danh bạ, cũng chính là Lục Chi Uyên, “Chuyển nhượng cổ phần làm phải bao lâu?”
Lục Chi Uyên mang kính gọng vàng, đang mở họp, đang nói chuyện quỹ đầu cơ, thình lình di động trên mặt bàn phát ra một tràng tiếng nhạc phá lệ nhẹ nhàng tươi đẹp, Lục Chi Uyên cởi mắt kính, hướng mấy chục người xua xua tay, “Chờ ta trong chốc lát.”
Tiếng chuông đặc thù này, chỉ có một người, cho nên hắn không nên lấy ra thái độ thành tín nhất sao?
Nhìn thoáng qua tin nhắn đối phương, thật sự là vấn đề trẻ con, nhưng hắn vị lão đại dày dặn kinh nghiệm trong thương giới vẫn thực nghiêm túc gõ chữ, “Phải một hai ngày, như thế nào, ngươi muốn thu mua công ty nào sao? Giao cho anh, anh mua cho ngươi!”

