Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 250
Chương 250: Nhất định có âm mưu!
Thịnh Dạng cau mày, lười phải nhiều lời, trực tiếp giảng đề cho hai ngu7o2i các cô.
Nói thật, lời nói của cô còn tinh gọn hơn Âu Diệp, nhưng lại là hốt thuốc đúng bệnh, dùng ví dụ cực kỳ đơn giản dễ hiểu.
Cho nên…… Vẻ mặt của Phương Đóa cùng bạn học nữ hàng phía sau từ lúc bắt đầu hoang mang, sau đó dần dần có điểm lĩnh ngộ, tiếp theo sau, hai người quả thực giải tỏa bế tắc.
“Thì ra ta sai ở bước đầu tiên.”
“Ta sai ở bước thứ ba.”
“Một bước sai, liền từng bước sai a.”
“Vì sao lại có chuyện kỳ diệu như vậy? Đổi góc độ khác, đề này thế nhưng trở nên rất đơn giản?”
Thịnh Dạng tầm mắt lười biếng xẹt qua các cô, “Còn có cái gì không hiểu hay không?”
Hai người đều là định liệu trước, liên tục lắc đầu, “Không có.”
“Vậy được.” Thịnh Dạng cong cong môi, lộ ra một nụ cười bụng đen, sau đó cầm lấy bút lả tả viết trên giấy.
Phương Đóa thò lại gần xem, phát hiện cô đang ra đề mục, hoảng sợ kinh hãi.
Lúc trước liền có nghe giáo viên nói qua, học sinh chân chính lợi hại không phải làm bài lợi hại, mà là biết ra đề mục.
Hôm nay cô rốt cuộc thấy được trình độ trong truyền thuyết.
Sau khi Thịnh Dạng viết xong, đưa tờ giấy cho các cô.
Một trái một phải, mỗi người một cái đầu thấu lên xem, đề mục trước mắt nhìn rất quen thuộc, dường như rất giống đề mục vừa rồi, nhưng lại cảm giác xa lạ khó hiểu.
“Làm bài.” Thịnh Dạng nhẹ gõ mặt bàn một chút, lời ít mà ý nhiều.
“A, được.” Hai người chậm nửa nhịp mà bắt đầu làm bài, nhưng làm trong chốc lát, một người không nhịn được mà xoay bút, một người lấy bút gõ nhẹ đầu.
Phương Đóa khó hiểu mà nhìn Thịnh Dạng, “Dạng Dạng, vì sao đề này nhìn qua không khác đề mới vừa rồi nhưng ta lại làm không được? Vừa rồi đề kia ta hiểu a.”
“Đây là nguyên nhân các ngươi thi không tốt. Nhìn như đã hiểu, lại căn bản không hiểu. Không hiểu giả hiểu, tự cho là đúng.” Thịnh Dạng nói thật sự sắc bén, lại là sự thật một phát trúng ngay.
“Các ngươi căn bản không hiểu rõ nền tảng, lại vội vàng làm chiến thuật biển đề, một đám làm sai đề làm trông tốt như vậy, nhưng mà hiệu quả lại cực thấp. Làm một đề, suy một ra ba, hiểu rõ cùng loại hình, mới là cách làm đúng.”
Hai người liếc nhau, bừng tỉnh đại ngộ.
Sau đó Thịnh Dạng lại giảng cho các cô đề này, dành ra thời gian cho từng người tổng kết lại.
Thời gian kế tiếp, để hai người các cô tự tìm đề mục, ra đề mục cho nhau, cho đến khi kiểm tra không ngã đối phương mới thôi.
Mà Thịnh Dạng cầm lấy sách, tiếp tục xem, cô liếc mắt một cái nhìn cái ót Âu Diệp phía trước, cải tạo sự tự cao tự đại của con trai cũng là một loại hình thức giáo dục.
***
Thời gian tan học vừa đến, Thịnh Dạng cùng Phương Đóa vai sát vai đi ra, đột nhiên Phương Đóa bất chợt nhìn thấy một bóng dáng béo lùn chắc nịch, lập tức liền trông gà hoá cuốc, “Ngươi lại nghĩ ra chuyện xấu gì?”
Người tới đúng là Thịnh An em trai ruột Thịnh Duyệt, Phương Đóa cảm thấy hai chị em này chính là rắn chuột một ổ, Thịnh An là xấu rõ rệt, Thịnh Duyệt thì là xấu ngầm, trước kia không tìm được chứng cứ, hiện tại xem như sáng tỏ.
Thịnh An lại không để ý các cô, cõng cặp sách, uể oải đi vào trường học đối diện.
Phương Đóa tập trung nhìn vào, lúc này mới phát hiện hắn chỉ là trùng hợp cùng đường với các cô mà thôi, đối diện trường học các cô có trường tiểu học, là khu nhỏ, một trường tiểu học nội trú, chẳng lẽ Thịnh An học ở nơi này?
Kỳ quái a, hắn vì sao nhiều trường học như vậy không chọn, cố tình chuyển tới nơi này?
Hơn nữa lúc trước không phải nói hắn không muốn học trường học nội trú, cho nên mới quay lại sao? Như thế nào lại đột nhiên đi học nội trú?
Nhất định có âm mưu!

